The Bible

 

Sáng thế 7

Study

   

1 Ðức Giê-hô-va phán cùng Nô-ê rằng: Ngươi và cả nhà ngươi hãy vào tàu, vì về đời nầy ta thấy ngươi là công bình ở trước mặt ta.

2 Trong các loài vật thanh sạch, hãy đem theo mỗi loài bảy cặp, đực và cái; còn loài vật không thanh sạch mỗi loài một cặp, đực và cái.

3 Cũng hãy đem theo những chim trời, mỗi thứ bảy cặp, trống và mái, để giữ giống ở trên khắp mặt đất.

4 Vì còn bảy ngày nữa, ta sẽ làm mưa xuống mặt đất, trong bốn mươi ngàybốn mươi đêm; ta sẽ tuyệt diệt khỏi đất hết các loài của ta đã dựng nên.

5 Ðoạn, Nô-ê làm theo mọi điều Ðức Giê-hô-va đã phán dặn mình.

6 Vả, khi lụt xảy ra, và nước tràn trên mặt đất, thì Nô-ê đã được sáu trăm tuổi.

7 Vì cớ nước lụt, nên Nô-ê vào tàu cùng vợ, các con trai và các dâu mình;

8 loài vật thanh sạch và loài vật không thanh sạch, loài chim, loài côn trùng trên mặt đất,

9 từng cặp, đực và cái, trống và mái, đều đến cùng Nô-ê mà vào tàu, y như lời Ðức Chúa Trời đã phán dặn người.

10 Sau bảy ngày, nước lụt xảy có trên mặt đất.

11 Nhằm năm sáu trăm của đời Nô-ê, tháng hai, ngày mười bảy, chánh ngày đó, các nguồn của vực lớn nổ ra, và các đập trên trời mở xuống;

12 mưa sa trên mặt đất trọn bốn mươi ngàybốn mươi đêm.

13 Lại cũng trong một ngày đó, Nô-ê với vợ, ba con trai: Sem, Cham và Gia-phết, cùng ba dâu mình đồng vào tàu.

14 Họ và các loài, thú rừng tùy theo loại, súc vật tùy theo loại, côn trùng trên mặt đất tùy theo loài, chim tùy theo loại, và hết thảy vật nào có cánh,

15 đều từng cặp theo Nô-ê vào tàu; nghĩa là mọi xác thịt nào có sanh khí,

16 một đực một cái, một trống một mái, đều đến vào tàu, y như lời Ðức Chúa Trời đã phán dặn; đoạn, Ðức Giê-hô-va đóng cửa tàu lại.

17 Nước lụt phủ mặt đất bốn mươi ngày; nước dưng thêm nâng hỏng tàu lên khỏi mặt đất.

18 Trên mặt đất nước lớn và dưng thêm nhiều lắm; chiếc tàu nổi trên mặt nước.

19 Nước càng dưng lên bội phần trên mặt đất, hết thảy những ngọn núi caodưới trời đều bị ngập.

20 Nước dưng lên mười lăm thước cao hơn, mấy ngọn núi đều ngập.

21 Các xác thịt hành động trên mặt đất đều chết ngột, nào chim, nào súc vật, nào thú rừng, nào côn trùng, và mọi người.

22 Các vật có sanh khí trong lỗ mũi, các vật ở trên đất liền đều chết hết.

23 Mọi loài ở trên mặt đất đều bị hủy diệt, từ loài người cho đến loài thú, loài côn trùng, cùng loài chim trời, chỉ còn Nô-ê và các loài ở với người trong tàu mà thôi.

24 Nước dưng lên trên mặt đất trọn một trăm năm mươi ngày.

   

From Swedenborg's Works

 

Arcana Coelestia #803

Study this Passage

  
/ 10837  
  

803. As to fowl, and as to beast, and as to wild animal, and as to every creeping thing that creepeth upon the earth. That these signify the persuasions of those in whom “fowl” signifies affections of what is false, “beast” cupidities, “wild animal” pleasures, and “creeping thing” things corporeal and earthly, is evident from what has been already shown respecting the signification of “fowls” and of “beasts” (concerning “fowls” in n. 40, and above at verses 14 and 15 of this chapter; concerning “beasts” also in the same place, and in n. 45, 46, 142, 143, and 246. As “fowls” signify things of understanding, of reason, and of memory-knowledge, they signify also the contraries of these, as what is of perverted reason, falsities, and affections of what is false. The persuasions of the antediluvians are here fully described, namely, that there were in them affections of what is false, cupidities, pleasures, things corporeal and earthly. That all these are within persuasions, man is not aware, believing a principle or a persuasion of what is false to be but a simple thing, or one general thing; but he is much mistaken, for the case is very different. Every single affection of a man derives its existence and nature from things of his understanding and at the same time from those of his will, so that the whole man, both as to all things of his understanding and all things of his will, is in his every affection, and even in the most individual or least things of his affection.

[2] This has been made evident to me by numerous experiences, as for example (to mention only one) that the quality of a spirit can be known in the other life from one single idea of his thought. Indeed angels have from the Lord the power of knowing at once, when they but look upon anyone, what his character is, nor is there any mistake. It is therefore evident that every single idea and every single affection of a man, even every least bit of his affection, is an image of him and a likeness of him, that is, there is present therein, nearly and remotely, something from all his understanding and from all his will. In this way then are described the direful persuasions of the antediluvians: that there were in them affections of what is false, and affections of what is evil, or cupidities, and also pleasures, and finally things corporeal and earthly. All these are within such persuasions; and not only in the persuasions in general, but also in the most individual or least things of the persuasions, in which things corporeal and earthly predominate. If man should know how much there is within one principle and one persuasion of what is false, he would shudder. It is a kind of image of hell. But if it be from innocence or from ignorance, the falsities therein are easily shaken off.

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Foundation for the permission to use this translation.