Die Bibel

 

Sáng thế 24

Lernen

   

1 Vả, Áp-ra-ham đã già, tuổi đã cao; trong mọi việc Ðức Giê-hô-va đã ban phước cho người.

2 Áp-ra-ham nói cũng người đầy tớ ở lâu hơn hết trong nhà mình, có quyền quản trị các gia tài, mà rằng: Xin hãy đặt tay lên đùi ta,

3 và ta sẽ biểu ngươi chỉ Ðức Giê-hô-va, là Ðức Chúa Trời của trời và đất, mà thề rằng: ngươi không cưới một cô nào trong bọn con gái của dân Ca-na-an, tức giữa dân ấy ta trú ngụ, làm vợ cho con trai ta.

4 Nhưng hãy đi về quê hương ta, trong vòng bà con ta, cưới một người vợ cho Y-sác, con trai ta.

5 Người đầy tớ thưa rằng: Có lẽ người con gái không khứng theo tôi về xứ nầy; vậy, có phải tôi dẫn con trai ông đến xứ mà ông đã ra đi khỏi chăng?

6 Áp-ra-ham nói rằng: Hãy cẩn thận, đừng dẫn con ta về xứ đó!

7 Giê-hô-va Ðức Chúa Trời trên trời, là Ðấng đã đem ta ra khỏi nhà cha ta và xứ sở ta, có phán và thề rằng: Ta sẽ cho dòng dõi ngươi xứ nầy! Chánh Ngài sẽ sai thiên sứ đi trước ngươi, và nơi đó ngươi hãy cưới một vợ cho con trai ta.

8 Nếu người con gái không khứng theo, thì ngươi sẽ khỏi mắc lời của ta biểu ngươi thề; mà dẫu thế nào đi nữa, chớ đem con ta về chốn đó.

9 Ðoạn, người đầy tớ để tay lên đùi Áp-ra-ham chủ mình, và thề sẽ làm theo như lời người đã dặn biểu.

10 Ðoạn, người đầy tớ bắt mười con lạc đà trong bầy của chủ mình, đem theo đủ các tài vật của chủ đã giao, rồi đứng dậy đi qua xứ Mê-sô-bô-ta-mi, đến thành của Na-cô.

11 Người cho lạc đà nằm quì gối xuống nghỉ ở ngoài thành, gần bên một giếng kia, vào buổi chiều, đến giờ của những con gái ra đi xách nước.

12 Người nói rằng: Hỡi Giê-hô-va, Ðức Chúa Trời của chủ Áp-ra-ham tôi ơi! xin ngày nay cho tôi gặp điều mà tôi tìm kiếm, và hãy làm ơn cho chủ Áp-ra-ham tôi!

13 Nầy, tôi đứng gần bên giếng nầy, các con gái của dân trong thành sẽ ra đi xách nước,

14 xin cho người gái trẻ nào mà tôi nói như vầy: "Xin nàng hãy nghiêng bình, cho tôi uống nhờ hớp nước," mà nàng trả lời rằng: "Hãy uống đi, rồi tôi sẽ cho các lạc đà ngươi uống nữa," là chánh người mà Chúa đã định cho Y-sác, kẻ tôi tớ người; và nhờ đó tôi sẽ biết rằng Chúa đã làm ơn cho chủ tôi vậy.

15 Người đầy tớ chưa dứt lời, nầy, nàng ê-be-ca vác bình trên vai đi ra. Nàng là con gái của Bê-tu-ên, Bê-tu-ên là con trai của Minh-ca, vợ Na-cô, em trai của Áp-ra-ham.

16 Người gái trẻ đó thật rất đẹp, còn đồng trinh, chưa gả cho ai. Nàng xuống giếng nhận đầy bình nước, rồi trở lên.

17 Ðầy tớ bèn chạy lại trước mặt nàng và nói rằng: Xin hãy cho tôi uống một hớp nước trong bình.

18 Nàng đáp rằng: Thưa chúa, hãy uống đi; rồi nàng lật đật đỡ bình xuống tay và cho người uống.

19 Khi đỡ cho người uống xong rồi, nàng lại tiếp rằng: Tôi cũng sẽ xách cho mấy con lạc đà chúa uống nữa, chừng nào uống đã thì thôi.

20 Nàng lật đật đổ nước bình ra máng, chạy xuống giếng xách nước thêm nữa cho hết thảy các con lạc đà uống.

21 Còn người ngồi làm thinh mà nhìn nàng, để cho biết Ðức Giê-hô-va làm thành công việc mình đi đây hay chăng.

22 Khi lạc đà vừa thôi uống, người đầy tớ bèn lấy một khoanh vàng nặng được nửa siếc-lơ và đôi xuyến nặng được mười siếc-lơ,

23 nói rằng: Nàng là con ai? xin nói cho tôi biết. Trong nhà cha nàng có chỗ nào cho tôi ở nghỉ ban đêm chăng?

24 Nàng đáp rằng: Tôi là con gái của Bê-tu-ên, cháu nội của Minh-ca và Na-cô.

25 ồi lại nói: Nhà chúng tôi có nhiều rơm và cỏ, và cũng có chỗ để cho ở nghỉ nữa.

26 Người bèn cúi đầu và sấp mình xuống trước mặt Ðức Giê-hô-va,

27 nói rằng: Ðáng ngợi khen thay Giê-hô-va, là Ðức Chúa Trời của chủ Áp-ra-ham tôi! Ngài chẳng ngớt thương xót và thành thực đối cùng chủ tôi! Khi đương đi, Ðức Giê-hô-va dẫn dắt tôi đến nhà anh em của chủ tôi vậy.

28 Người gái trẻ đó chạy về, thuật chuyện nầy lại cho nội nhà mẹ mình.

29 Vả, nàng ê-be-ca có một anh, tên là La-ban. La-ban chạy đến người đầy tớ đó ở gần bên giếng.

30 Vừa thấy khoanh vàng và đôi xuyến nơi tay em gái mình, và đã nghe chuyện ê-be-ca thuật lại rằng: Người nầy nói vậy! thì đi đến người, đương đứng gần bên mấy con lạc đà, ở nơi giếng nước,

31 mà thưa rằng: Hởi người đã được Ðức Giê-hô-va ban phước! Xin mời vào. Sao đứng ngoài nầy vậy? Tôi đã sửa soạn nhà và dọn-dẹp một nơi cho mấy con lạc đà rồi.

32 Người đầy tớ bèn vào nhà; La-ban cổi yên cho lạc đà, đem cỏ cùng rơm cho các thú đó; rồi lấy nước đặng rửa chơn cho người đầy tớ và mấy kẻ đi theo.

33 Ðoạn, người nhà bày bữa và mời ăn; nhưng người đầy tớ nói: Không, tôi không ăn đâu, nếu chưa nói được những điều tôi cần phải nói. La-ban đáp rằng: Hãy nói đi!

34 Người bèn nói rằng: Tôi là đầy tớ của Áp-ra-ham.

35 Ðức Giê-hô-va đã ban phước cho chủ tôi bội phần, trở nên thạnh vượng; Ngài cho chủ tôi chiên, bò, bạc, vàng, tôi trai tớ gái, lạc đàlừa.

36 Vả, Sa-ra, vợ chủ tôi, trở về già, có sanh một con trai cho người; người đã giao gia tài mình lại hết cho con trai đó.

37 Chủ tôi lại có bắt tôi thề rằng: Ngươi chớ cưới cho con trai ta một người vợ nào trong bọn con gái của dân Ca-na-an, là xứ ta đương trú ngụ;

38 nhưng hãy về nhà cha ta, trong vòng bà con ta, mà cưới cho nó một người vợ tại đó.

39 Tôi nói cùng chủ tôi rằng: Có lẽ người con gái không khứng theo tôi về.

40 Chủ đáp rằng: Ðức Giê-hô-va là Ðấng ta phục sự sẽ sai thiên sứ theo ngươi, làm cho thành công việc ngươi đi; và ngươi sẽ cưới cho con trai ta một người vợ trong vòng bà con ta, tại nhà cha ta.

41 Vậy, nếu khi ngươi đi về bà con ta, mà họ không khứng gả cho, thì ngươi sẽ được gỡ lời thề nặng của ngươi đã thề cùng ta đó.

42 Ngày nay, khi đi đến giếng kia, tôi có cầu rằng: Lạy Ðức Giê-hô-va, Ðức Chúa Trời của chủ Áp-ra-ham tôi! Xin đoái đến mà giúp công việc của tôi đi đây cho được thành!

43 Nầy, tôi ngồi gần bên giếng nầy: cầu xin hễ người gái trẻ nào sẽ ra xách nước mà tôi nói cùng nàng rằng: Xin cho tôi uống một hớp nước trong bình;

44 mà sẽ trả lời rằng: Hãy uống đi, trước tôi sẽ xách cho các lạc đà ngươi uống nữa, xin cho người gái trẻ đó là vợ mà Ðức Giê-hô-va đã định cho con trai của chủ tôi!

45 Chưa dứt lời thầm nguyện, bỗng đâu nàng ê-be-ca vác bình trên vai đi ra, xuống giếng xách nước. Tôi nói với nàng rằng: Xin cho tôi uống hớp nước.

46 Nàng lật đật hạ bình trên vai xuốngnói rằng: Hãy uống đi, rồi tôi sẽ cho các lạc đà ngươi uống nữa; vậy tôi có uống và nàng cũng có cho các lạc đà uống nữa.

47 Tôi bèn hỏi nàng rằng: Nàng là con gái ai? Nàng đáp: Tôi là con gái của Bê-tu-ên, cháu nội của Na-cô và Minh-ca. Tôi liền đeo cái khoanh nơi lỗ mũi và đôi xuyến vào tay nàng.

48 Ðoạn, tôi cúi đầu và sấp mình xuống trước mặt Ðức Giê-hô-va, ngợi khen Giê-hô-va Ðức Chúa Trời của chủ Áp-ra-ham tôi, mà đã dẫn tôi vào đường chánh đáng, để chọn được cho con trai người con gái của em chủ tôi.

49 Vậy, bây giờ, nếu các ông muốn lấy lòng tử tế và trung tín đối cùng chủ tôi, xin hãy tỏ điều đó cho, dầu không, xin cũng nói cho biết, hầu cho tôi sẽ xây về bên hữu hay là về bên tả.

50 La-ban và Bê-tu-ên đáp rằng: Ðiều đó do nơi Ðức Giê-hô-va mà ra, chúng tôi đâu nói được cùng ngươi rằng quấy hay rằng phải.

51 Kìa, ê-be-ca đương ở trước mặt ngươi, hãy dẫn nó đi, để nó được làm vợ của con trai chủ ngươi, theo như lời Ðức Giê-hô-va phán định.

52 Ðầy tớ của Áp-ra-ham vừa nghe lời hai người nói xong, liền sấp mình xuống đất trước mặt Ðức Giê-hô-va.

53 Người lấy đồ trang sức bằng bạc, vàng, và áo xống trao cho ê-be-ca; rồi cùng lấy các vật quí dâng cho anh và mẹ nàng.

54 Ðoạn người đầy tớ cùng các người đi theo ngồi ăn uống; rồi ngủ tại đó. Qua ngày sau, khi họ đã thức dậy, người đầy tớ nói rằng: Xin hãy cho tôi trở về chủ.

55 Nhưng anh và mẹ nàng rằng: Hãy cho người gái trẻ ở lại cùng chúng tôi ít ngày nữa, độ chừng mười bữa, rồi nó sẽ đi.

56 Ðầy tớ đáp rằng: Xin chớ cầm tôi trễ lại, vì Ðức Giê-hô-va có làm việc đi đường tôi được thành. Hãy cho tôi đi, trở về nhà chủ tôi.

57 Họ đáp rằng: Chúng ta hãy gọi người gái trẻ đó và hỏi ý nó ra sao;

58 bèn kêu ê-be-ca và nói rằng: Con muốn đi cùng người nầy chăng? Nàng rằng: Tôi muốn đi.

59 Ðoạn, họ cho ê-be-ca, em gái mình, và người vú của nàng, đi về theo người đầy tớ của Áp-ra-ham và các kẻ đi theo.

60 Họ chúc phước cho ê-be-ca mà rằng: Hỡi em gái chúng ta! Chúc cho em được trở nên mẹ của ức triệu người, và cho dòng dõi em được chiếm lấy cửa thành của quân nghịch.

61 ê-be-ca và các đòi nàng đứng dậy, lên cỡi lạc đà, đi theo người đầy tớ đó. Vậy, người đầy tớ dẫn ê-be-ca đi.

62 Bấy giờ Y-sác ở tại nam phương từ giếng La-chai- oi trở về;

63 lối chiều, người đi ra ngoài đồng đặng suy ngẫm; nhướng mắt lên, kìa ngó thấy lạc đà đâu đi đến.

64 Nàng ê-be-ca cũng nhướng mắt lên, bèn chợt thấy Y-sác; liền nhảy xuống lạc đà,

65 và hỏi đầy tớ rằng: Người ở đằng trước mặt tôi đi lại trong đồng đó là ai: Ðầy tớ thưa rằng: Ấy là chủ tôi đó. Nàng bèn lấy lúp che mặt lại.

66 ồi, đầy tớ thuật cho Y-sác nghe hết các việc mà mình đã làm;

67 Y-sác bèn dẫn ê-be-ca vào trại của Sa-ra, mẹ mình, cưới làm vợ, và yêu mến nàng. Vậy, Y-sác được giải phiền sau khi mẹ mình qua đời.

   

Aus Swedenborgs Werken

 

Arcana Coelestia #10483

studieren Sie diesen Abschnitt

  
/ 10837  
  

10483. 'And Moses stood in the gate of the camp' means where the opening to hell is situated. This is clear from the representation of 'Moses' as the internal, dealt with above in 10468; from the meaning of 'in the gate' as where the opening is situated, dealt with below; and from the meaning of 'the camp' as hell, also dealt with above, in 10458. The reason why Moses stood in the gate of the camp and did not go inside the actual camp was in order that the impossibility for the internal to enter hell might be represented; for Moses represented the internal and the camp represented hell. The interest of all those in hell lies in external things separated from what is internal, because self-love and love of the world rule within them. Therefore what is internal cannot go in there since it is not received. Instead some who are there immediately reject it, some smother it and snuff it out, and some pervert it. Whether you say the internal or heaven, it amounts to the same thing; for heaven constitutes what is internal, not only the internal side of the Word but also the internal side of the Church and of worship, consequently the internal of the person who has celestial and spiritual love reigning within him, that is, love to the Lord and charity towards the neighbour.

[2] What hell's opening is, meant by 'the gate' of this camp, must be stated briefly. Each hell is closed all the way around it, but it is opened above as necessity and need demand. It is an opening into the world of spirits, the world that lies midway between heaven and hell; for that world serves as the upper boundary of the hells and as the lower boundary of the heavens, 5852. The reason for saying that they are opened as necessity and need demand is that each person in the world has spirits present with him from hell, and angels from heaven. The spirits from hell are present in his bodily and worldly loves, and the angels from heaven in those which are celestial and spiritual; for without the spirits the person can have no life at all. If the spirits were taken away from him he would drop dead as a stone. Consequently to enable a person to lead a life in keeping with his loves the hells are opened of necessity and as need demands, and from there such spirits come out to him as are ruled by loves similar to his.

[3] That opening is what should be understood by the gate of hell. I have been allowed several times to see such openings. They are gates which the Lord guards by means of angels, to stop more spirits than are needed from coming out of there. From this it is evident what 'the gates of hell' and 'the gates of enemies' mean in the Word, as in Matthew,

Jesus said to Peter, On this rock I will build My Church, and the gates of hell will not prevail against it. Matthew 16:18.

'The gates of hell will not prevail' means that the hells will not dare to come out and destroy the truths of faith, 'the rock' on which the Church stands being faith in the Lord received from the Lord. This faith is the faith of charity because it is rooted in charity and for that reason makes one with it.

'The rock' means that faith, see Preface to Genesis 22, and also 8581, 10438.

Real faith consists in charity, 654, 1162, 1176, 1608, 2228, 2343, 2349, 2419, 2839, 3324, 4368, 6348, 7039, 7623-7627, 7752-7762, 8530, 9154, 9783, 9924.

[4] The like is also meant by your seed will inherit the gate of their enemies, Genesis 22:17; 24:60. 'Inheriting the gate of their enemies' means destroying evils and falsities which come from hell. This was also represented by driving out and destroying the nations in the land of Canaan; for the nations there represented evils and falsities which come from hell, see 1573, 1574, 1868, 4818, 6306, 8054, 8317, 9320, 9327.

Also in David,

Those who dwell in the gate plot against me; those who drink strong wine sing songs. Psalms 69:12.

In the same author,

Blessed is the man who has filled his quiver. They will not be put to shame, for they will speak with enemies in the gate. Psalms 127:5.

'Gates' in the good sense however stands for the opening into heaven.

In David,

Lift up your heads, O gates, and be lifted up, O eternal doors, and the King of glory will come in. Psalms 24:7-10.

In addition admission into heaven and into the Church through truth and good is meant in the Word by 'gates', and also good and truth flowing in and present with a person.

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.

Aus Swedenborgs Werken

 

Arcana Coelestia #1573

studieren Sie diesen Abschnitt

  
/ 10837  
  

1573. 'And the Canaanite and the Perizzite were then dwelling in the land' means evils and falsities in the external man. This becomes clear from the meaning of 'the Canaanite' as hereditary evil from the mother in the external man, dealt with already in 1444, and from the meaning of 'the Perizzite' as derivative falsity, dealt with in what follows below. That hereditary evil from the mother resided with the Lord in His external Man, see what has been stated already in 1414, 1444. The fact that falsity resulted from that hereditary evil follows, for where there is hereditary evil falsity is present also. The one is born from the other, but falsity from evil cannot be born until a person has been endowed with facts and cognitions. Evil has nothing to work on or flow into except facts and cognitions. In this way evil belonging to the will part of the mind is turned into falsity in the understanding part, and therefore this falsity also was hereditary because it was born from what was hereditary, though not the falsity that is based on false principles. But it existed in the external man as that which the internal man could see was falsity.

[2] Because hereditary evil from the mother was present before the Lord had been endowed with facts and cognitions, that is, before 'Abram sojourned in Egypt' it is said in verse 6 of the previous chapter that 'the Canaanite was in the land' but not that the Perizzite was there, whereas in the present verse, now that He had been endowed with facts and cognitions, it is said that 'the Canaanite and the Perizzite dwelt in the land'. From these considerations it is clear that 'the Canaanite' means evil and 'the Perizzite' falsity. It is also clear from the consideration that the mention of the Canaanite and the Perizzite does not bear any relation to the historical events among which it occurs, for nothing is said about either of them in what has gone before or in what follows. The same is also true with the mention of the Canaanite in verse 6 of the previous chapter. From this it is evident that some arcanum lies concealed here which one cannot know except from the internal sense.

[3] To some it may come as a surprise to say that hereditary evil from the mother was present with the Lord, but as such evil is spoken of so plainly here, and as in the internal sense the Lord is the subject, there can be no doubt that it was present. For no human being can possibly be born from another human being without deriving evil from him or her. But the hereditary evil that is derived from the father is one thing, that from the mother is another. Hereditary evil from the father is more internal and remains for ever, since it can never be rooted out. Such evil did not exist with the Lord because He was born of Jehovah as His Father, and thus was Divine, or Jehovah, as regards internals. But hereditary evil from the mother belongs to the external man, as it did with the Lord, and it is called 'the Canaanite in the land', and derivative falsity 'the Perizzite'. The Lord was in this sense born as any other, and had weaknesses as any other has them.

[4] That the Lord derived hereditary evil from the mother is quite clear from the fact that He underwent temptations. Nobody can ever be tempted who has no evil, for it is the evil present with man that tempts and by means of which he is tempted. That the Lord was tempted, undergoing temptations so serious that no other could ever endure one ten thousandth part of them, that He suffered all alone, and by His own power overcame evil, or the devil and the whole of hell, is also clear. Those temptations are spoken of in Luke as follows,

Jesus was led by the Spirit into the wilderness. He was tempted for forty days by the devil, so that He ate nothing in those days. But after the devil had ended every temptation he departed from Him for a time. From there He returned in the power of the Spirit into Galilee. Luke 4:1-2, 13-14.

[5] And in Mark,

The Spirit, driving Jesus, made Him go away into the wilderness; and He was in the wilderness forty days, tempted; and He was with the wild beasts. Mark 1:12-13.

Here 'beasts' means hell. In addition to this He is spoken of as being tempted to the point of death, so that His sweat was [like] drops of blood,

And when He was in agony He prayed more earnestly; and His sweat became as great drops of blood falling down upon the ground. Luke 22:44.

[6] No angel can possibly be tempted by the devil, the reason being that as an angel abides in the Lord, evil spirits cannot approach him, even when they are a long way off, but are instantly seized with horror and fright. Much less could hell have approached the Lord if He had been born Divine, that is, without evil from the mother clinging to Him.

[7] That the Lord bore the iniquities and evils of the human race is also a statement commonly made by preachers, yet the diversion of iniquities and evils to Himself can never come about except through a hereditary channel. The Divine cannot take evil upon Itself, and therefore in order that He might overcome evil by His own powers - which no human being has ever been able to do or ever can do - and in so doing might make Himself alone Righteousness, He was willing to be born like any other. Otherwise there would have been no need for Him to be born at all, for the Lord could have assumed Human Essence without going through the process of birth, as He had indeed sometimes done when seen by members of the Most Ancient Church, and also by prophets. Therefore in order that He might be furnished with evil against which He was to fight and over which He was to conquer, and in so doing might join together in Himself the Divine Essence to the Human Essence, He came into the world.

[8] In the Lord however there was no evil of His own, that is, He committed no actual evil, as He Himself also says in John,

Who of you is going to convict Me of sin? John 8:46.

From these considerations it may now be quite evident what is meant by the statement immediately preceding - 'there was strife between Abram's herdsmen and Lot's herdsman'. The reason was that 'the Canaanite and the Perizzite were dwelling in the land'.

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.