Die Bibel

 

Cuộc di cư 33

Lernen

   

1 Ðức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Nầy, ngươi cùng dân sự mà ngươi đã dẫn ra khỏi xứ Ê-díp-tô hãy từ đây đi lên xứ ta đã thề ban cho Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp, rằng: Ta sẽ ban xứ đó cho dòng dõi ngươi.

2 Ta sẽ sai một thiên sứ đi trước ngươi, và sẽ đuổi dân Ca-na-an, dân A-mô-rít, dân Hê-tít, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít, và dân Giê-bu-sít,

3 đặng đưa các ngươi vào xứ đượm sữa và mật; nhưng ta không cùng lên với ngươi đâu, vì ngươi là dân cứng cổ, e ta diệt ngươi dọc đường chăng.

4 Khi dân sự nghe lời hăm nầy, bèn đều để tang, không ai đeo đồ trang sức hết.

5 Vì Ðức Giê-hô-va đã phán cùng Môi-se rằng: Hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên: Các ngươi là dân cứng cổ, nếu ta cùng lên với các ngươi chỉ trong một lúc, thì ta sẽ diệt các ngươi! Vậy, bây giờ, hãy cất đồ trang sức trong mình ngươi đi, đặng ta biết liệu đãi ngươi cách nào.

6 Thế thì, từ núi Hô-rếp, dân Y-sơ-ra-ên đã lột các đồ trang sức mình.

7 Môi-se lấy Trại đem dựng xa ra ngoài Trại quân, gọi là hội mạc, phàm ai muốn cầu khẩn Ðức Giê-hô-va, thì ra đến hội mạc ở ngoài Trại quân.

8 Vừa khi Môi-se ra đến Trại, thì cả dân sự chổi dậy, mỗi người đứng nơi cửa trại mình, ngó theo Môi-se cho đến khi nào người vào trong Trại rồi.

9 Vừa khi người vào đó, thì trụ mây giáng xuống dừng tại cửa Trại, và Ðức Giê-hô-va phán cùng Môi-se.

10 Cả dân sự thấy trụ mây dừng tại cửa Trại, bèn đứng dậy, rồi mỗi người đều sấp mình xuống nơi cửa trại mình.

11 Ðức Giê-hô-va đối diện phán cùng Môi-se, như một người nói chuyện cùng bạn hữu mình. Ðoạn, Môi-se trở về trại quân, còn kẻ hầu trẻ của người, tên là Giô-suê, con trai của Nun, không ra khỏi trại.

12 Môi-se thưa cùng Ðức Giê-hô-va rằng: Nầy, Chúa phán cùng tôi rằng: Hãy đem dân sự nầy lên! Song Chúa chẳng cho tôi biết Chúa sai ai đi cùng tôi. Vả, Chúa có phán rằng: Ta biết ngươi vì danh ngươi, và ngươi được ơn trước mặt ta.

13 Vậy bây giờ, nếu tôi được ơn trước mặt Chúa, xin cho tôi biết đường của Chúa, để cho tôi biết Chúa và được ơn trước mặt Ngài. Xin cũng hãy nghĩ rằng dân nầy là dân của Ngài!

14 Ðức Giê-hô-va đáp rằng: Chính mình ta sẽ đi cùng ngươi, và ta sẽ cho ngươi an nghỉ.

15 Môi-se thưa rằng: Nếu chính mình Ngài chẳng đi, xin đừng đem chúng tôi lên khỏi đây.

16 Lấy cớ chi mà người ta sẽ biết rằng tôi cùng dân sự Ngài được ơn trước mặt Ngài? Có phải khi nào Ngài cùng đi với chúng tôi chăng? Thế thì, tôi cùng dân sự Ngài sẽ được phân biệt với muôn dân trên mặt đất.

17 Ðức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Ta sẽ làm điều ngươi cầu xin ta, vì ngươi được ơn trước mặt ta, và ta biết ngươi bởi danh ngươi vậy.

18 Môi-se thưa rằng: Tôi xin Ngài cho tôi xem sự vinh hiển của Ngài!

19 Ðức Giê-hô-va phán ràng: Ta sẽ làm cho các sự nhân từ ta phát ra trước mặt ngươi; ta hô danh Giê-hô-va trước mặt ngươi; làm ơn cho ai ta muốn làm ơn, và thương xót ai ta muốn thương xót.

20 Ngài lại phán rằng: Ngươi sẽ chẳng thấy được mặt ta, vì không ai thấy mặt ta mà còn sống.

21 Ðức Giê-hô-va lại phán: Ðây có một chỗ gần ta, ngươi hãy đứng trên hòn đá;

22 khi sự vinh hiển ta đi ngang qua, ta sẽ để ngươi trong bộng đá, lấy tay ta che ngươi, cho đến chừng nào ta đi qua rồi.

23 Ta sẽ rút tay lại, và ngươi thấy phía sau ta; nhưng thấy mặt ta chẳng được.

   

Aus Swedenborgs Werken

 

Arcana Coelestia #6306

studieren Sie diesen Abschnitt

  
/ 10837  
  

6306. 'Which I took out of the hand of the Amorite' means because of the victory over evil. This is clear from the representation of 'the Amorite' as evil, dealt with in 1857; and from the meaning of 'taking out of the hand' as acquiring through victory. As regards 'the Amorites', it should be recognized that they mean evil, just as 'the Canaanites' and all the other nations in the land that are mentioned in the Word mean various kinds of evil and also of falsity. Such things were represented by the nations when the children of Israel were taking possession of the land of Canaan. The reason for this was that whenever the children of Israel represented the things of heaven those nations represented the things of hell; thus the land of Canaan represented every state that exists in the next life. Also, because the nations represented the things of hell they were utterly destroyed; and entrance into any treaty with those who might remain was forbidden.

[2] The action of the children of Israel, of their taking possession of and dwelling in the land of those who represented the hells, was representative. It represented what happened around the time of the Lord's Coming, when spirits from hell had possession of a large part of heaven but He, by coming into the world and making the human within Himself Divine, cast them out of there and down into hell, and thereby delivered heaven from them, which He then gave as an inheritance to those who belonged to His spiritual kingdom.

[3] The representation of the Amorite nation as evil in general is evident from the places where it is referred to, as in Ezekiel, Thus said the Lord Jehovih to Jerusalem, 1 Your tradings and your births are of the land of the Canaanite. Your father was an Amorite and your mother a Hittite. Ezekiel 16:3, 45.

'Father' in the internal sense means the Church's good, or in the contrary sense evil, and 'mother' means the Church's truth, or in the contrary sense falsity; and this is why it is said, 'Your father was an Amorite and your mother a Hittite'.

[4] In Amos,

I destroyed the Amorite before them, whose height was like the height of the cedars, and whose strength was like the oaks. I led you in the wilderness, to possess the land of the Amorite. Amos 2:9-10.

Here also 'the Amorite' stands for evil, for the evil of self-love is described by 'the height of the cedars' and 'the strength of an oak'. The reason why 'the Amorite' means evil in general is that the entire land of Canaan was called 'the land of the Amorite'; for it says, 'I led you in the wilderness, to possess the land of the Amorite'. In addition the second Book of Kings says,

Manasseh king of Judah did what was evil, greater than all the evil which the Amorites did, who were before him. 2 Kings 21:11.

[5] 'With my sword' means through truth engaged in conflict. This is clear from the meaning of 'sword' as truth engaged in conflict, dealt with in 2799, 4499.

'And my bow' means received from doctrine. This is clear from the meaning of 'bow' as doctrine, dealt with in 2686, 2709.

[6] The words used here, 'the portion which I took out of the hand of the Amorite with my sword and my bow' were, it is quite evident, uttered by Israel on account of the internal sense; for Jacob did not take that portion from the Amorite with sword or bow. He bought it from the sons of Hamor, as is evident from Genesis 33, where these words occur, Jacob came to Salem, the city of Shechem, which is in the land of Canaan, as he was coming from Paddan Aram; and he encamped towards the face of the city. And he bought the portion of the field where he had stretched his tent, from the hand of the sons of Hamor, the father of Shechem, for a hundred kesitahs. Genesis 33:18-19.

The fact that this field was the portion he gave to Joseph is clear in Joshua,

The bones of Joseph which the children of Israel caused to be brought up out of Egypt they buried in Shechem, in the part of the field which Jacob bought from the sons of Hamor, the father of Shechem, for a hundred kesitahs; and they had become an inheritance for the children of Joseph. Joshua 24:32.

From this it is evident that the portion had been bought, and that this is what was given to Joseph. Nor was the city of Shechem nearby meant, the city in which Simeon and Levi killed every male and which they took with the sword, Genesis 34. This is made clear by the fact that Jacob detested what they did and for that reason cursed Simeon and Levi, completely dissociating himself from the crime. He said,

Simeon and Levi are brothers; instruments of violence are their swords. Into their secret place let my soul not come; in their congregation let not my glory be united; for in their anger they killed a man, and in their pleasure they hamstrung an ox. Cursed be their anger, for it was fierce, and their wrath, for it was hard. 2 I will divide them in Jacob, and scatter them in Israel. Genesis 49:5-7.

From all this it may now be seen that the words 'the portion which I took out of the hand of the Amorite with my sword and my bow' were uttered by him, when the spirit of prophecy rested on him, for the sake of the internal sense.

Fußnoten:

1. The Latin means O Jerusalem but the Hebrew means to Jerusalem, which Swedenborg has in other places where he quotes this verse (and possibly in his rough draft here).

2. i.e. cruel

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.

Die Bibel

 

Ezekiel 16:3

Lernen

       

3 and say, Thus says the Lord Yahweh to Jerusalem: Your birth and your birth is of the land of the Canaanite; the Amorite was your father, and your mother was a Hittite.