Bible

 

Giê-rê-mi 44:12

Studie

       

12 Ta sẽ lấy dân Giu-đa sót lại, tức những kẻ đã xây mặt vào đất Ê-díp-tô đặng trú ngụ ở đó; chúng nó sẽ bị diệt tại đó hết thảy. Chúng nó sẽ ngã trên đất Ê-díp-tô, chết dưới gươm hay là bởi đói kém. Kẻ nhỏ người lớn sẽ đều chết vì gươm vì đói kém, là cớ cho người ta trù ẻo, gở lạ, rủa sả, sỉ nhục.

Bible

 

Giê-rê-mi 44

Studie

   

1 Có lời truyền cho Giê-rê-mi về hết thảy người Giu-đa ở trong đất Ê-díp-tô, tại Mít-đôn, Tác-pha-nết, Nốp, và trong xứ Pha-trốt, rằng:

2 Ðức Giê-hô-va vạn quân, Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Các ngươi có thấy mọi tai vạ mà ta đã giáng cho Giê-ru-sa-lem và các thành của Giu-đa. Kìa, những thành ấy ngày nay hoang vu không dân ở,

3 vì cớ tội ác dân chúng nó đã phạm để chọc giận ta, đi đốt hương và hầu việc các thần khác mà chúng nó và các ngươi cùng tổ phụ các ngươi cũng chưa từng biết đến.

4 Dầu vậy, ta đã sai mọi tôi tớ ta, tức các tiên tri, đến cùng các ngươi; ta dậy sớm sai họ đến đặng bả các ngươi rằng: Ôi! sự gớm ghiếc mà ta ghét đó thì đừng phạm đến.

5 Nhưng chúng nó chẳng nghe, chẳng để tai vào, chẳng chừa sự dữ, và cứ đốt hương cho các thần khác.

6 Vì vậy cơn giận và sự thạnh nộ của ta đã đổ ra như lửa đốt nơi các thành của Giu-đa và các đường phố của Giê-ru-sa-lem; và chúng nó bị đổ nát hoang vu như có ngày nay.

7 Bây giờ Giê-hô-va, Ðức Chúa Trời vạn quân, Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Sao các ngươi phạm tội trọng dường ấy nghịch cùng mạng sống mình, để cho đờn ông, đờn bà, trẻ con, trẻ đương , bị cất khỏi giữa Giu-đa, đến nỗi dân các ngươi không còn lại chút nào;

8 bởi các ngươi chọc giận ta bằng những việc tay mình làm ra, đốt hương cho các thần khác trong đất Ê-díp-tô, là nơi các ngươi mới đến trú ngụ; đến nỗi các ngươi chuốc lấy sự hủy diệt cho mình, đem mình làm cớ rủa sả sỉ nhục giữa các dân thiên hạ?

9 Các ngươi đã quên điều ác của tổ phụ mình, điều ác của các vua Giu-đa, điều ác của các hoàng hậu, điều ác của chính các ngươi cùng vợ mình đã phạm trong đất Giu-đa và trong các đường phố Giê-ru-sa-lem hay sao?

10 Chúng nó chẳng hạ mình xuống cho đến ngày nay, chẳng kính sợ, chẳng bước theo luật pháp mạng lịnh ta đã để trước mặt các ngươi và tổ phụ các ngươi.

11 Vậy nên Ðức Giê-hô-va vạn quân, Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Nầy, ta sẽ để mặt ta nghịch cùng các ngươi mà giáng họa cho, và diệt cả Giu-đa.

12 Ta sẽ lấy dân Giu-đa sót lại, tức những kẻ đã xây mặt vào đất Ê-díp-tô đặng trú ngụ ở đó; chúng nó sẽ bị diệt tại đó hết thảy. Chúng nó sẽ ngã trên đất Ê-díp-tô, chết dưới gươm hay là bởi đói kém. Kẻ nhỏ người lớn sẽ đều chết vì gươm vì đói kém, là cớ cho người ta trù ẻo, gở lạ, rủa sả, sỉ nhục.

13 Ta sẽ phạt những kẻ ở trong đất Ê-díp-tô, như đã phạt Giê-ru-sa-lem bằng gươm dao, đói kém, và ôn dịch;

14 đến nỗi trong những dân Giu-đa sót lại đến Ê-díp-tô đặng trú ngụ, thì chẳng có ai thoát khỏi, hay sót lại, đặng trở về đất Giu-đa, là nơi chúng nó còn mong trở về ở. Chúng nó sẽ không trở về được, trừ ra những kẻ tránh khỏi mà thôi.

15 Bấy giờ, hết thảy những người biết vợ mình đốt hương cho các thần khác, hết thảy đờn bà đứng tại đó nhóm thành một hội đông, tức mọi dân sự ở trong đất Ðức Chúa Trời, tại Pha-trốt, đáp cùng Giê-rê-mi rằng:

16 Về sự ông nhơn danh Ðức Giê-hô-va mà nói cùng chúng tôi, thì chúng tôi không khứng nghe đâu.

17 Nhưng chúng ta chắc sẽ làm trọn mọi lời đã ra từ miệng chúng tôi, sẽ đốt hương và làm lễ quán cho nữ vương trên trời, như chúng tôi cùng tổ phụ, vua, quan trưởng chúng tôi đã làm trong các thành của Giu-đa và các đường phố Giê-ru-sa-lem; vì lúc bấy giờ chúng tôi có bánh đặng no mình, hưởng phước, chẳng thấy tai vạ gì.

18 Nhưng, từ khi chúng tôi thôi đốt hương và làm lễ quán cho nữ vương trên trời, thì chúng tôi thiếu thốn mọi sự, và bị nuốt bởi gươm dao đói kém.

19 Vả lại, khi chúng tôi đốt hương và làm lễ quán cho nữ vương trên trời, chúng tôi làm bánh để thờ lạy người, và dâng lễ quán cho người nữa, thì chồng chúng tôi há chẳng biết hay sao?

20 Giê-rê-mi bàn nói cùng cả dân sự, đờn ông, đờn bà, và mọi kẻ đã trả lời cho người như vậy, rằng:

21 Các ngươi cùng tổ phụ, các vua các quan trưởng mình, và dân trong đất, đã đốt hương trong các thành Giu-đa và trong các đường phố Giê-ru-sa-lem, Ðức Giê-hô-va há chẳng đã nhớ lấy và đã ghi trong ý tưởng Ngài sao?

22 Vì cớ sự hung ác của việc làm các ngươi và sự gớm ghiếc các ngươi đã phạm, nên Ðức Giê-hô-va không chịu được nữa. Vì vậy đất các ngươi đã trở nên hoang vu, gở lạ, và sự rủa sả, chẳng có ai ở, như có ngày nay.

23 Ấy là bởi các ngươi đã đốt hương và đã phạm tội nghịch cùng Ðức Giê-hô-va, bởi các ngươi chẳng vâng theo tiếng Ðức Giê-hô-va, và không bước theo luật pháp, mạng lịnh, và sự dạy dỗ của Ngài, nên tai vạ nầy đã đến cho các ngươi, như có ngày nay.

24 Giê-rê-mi lại nói cùng dân sự và mọi người đờn bà rằng: Hỡi cả dân Giu-đa hiện ở trong đất Ê-díp-tô, hãy nghe lời của Ðức Giê-hô-va.

25 Ðức Giê-hô-va vạn quân, Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Các ngươi và vợ các ngươi đã nói ra từ miệng mình, và lấy tay làm trọn điều mình đã nói rằng: Thật chúng ta sẽ làm thành lời mình đã khấn nguyện, đốt hương, và làm lễ quán cho nữ vương trên trời. Vậy các ngươi khá giữ vững lời nguyện mình và làm trọn lời nguyện.

26 Cho nên, hỡi cả dân Giu-đa hiện ở trong đất Ê-díp-tô, hãy nghe lời Ðức Giê-hô-va. Ðức Chúa Trời có phán: Nầy ta lấy danh lớn mình mà thề, trong khắp đất Ê-díp-tô sẽ chẳng có một người Giu-đa nào còn mở miệng xưng danh ta nữa, mà rằng: Thật như Chúa Giê-hô-va hằng sống!

27 Nầy, ta sẽ tỉnh thức đặng xuống họa cho chúng nó mà không xuống phước; mọi người Giu-đa ở trong đất Ê-díp-tô sẽ đều bị vồ nuốt bởi gươm dao đói kém cho đến đã diệt hết.

28 Chỉ có một số rất ít người sẽ được thoát khỏi gươm dao, từ đất Ê-díp-tô trở về trong đất Giu-đa; và mọi người Giu-đa còn sót lại, tức những kẻ đã đến đặng trú ngụ trong đất Ê-díp-tô nầy, thì sẽ biết lời nào được nghiệm, lời của ta hay là lời của chúng nó.

29 Ðức Giê-hô-va phán: Nầy là dấu mà các ngươi bởi đó biết ta sẽ hình phạt các ngươi trong nơi nầy, để các ngươi biết rằng lời ta phán về tai họa các ngươi chắc ứng nghiệm.

30 Ðức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ phó Pha-ra-ôn-Hốp-ra, vua Ê-díp-tô, trong tay kẻ thù nó và kẻ đòi mạng nó, như đã phó Sê-đê-kia, vua Giu-đa, trong tay Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, là kẻ thù và đòi mạng Sê-đê-kia.

   

Ze Swedenborgových děl

 

Arcana Coelestia # 9806

Prostudujte si tuto pasáž

  
/ 10837  
  

9806. 'And you, cause Aaron your brother to come near to you' means the joining of Divine Truth to Divine Good within the Lord's Divine Human. This is clear from the representation of Moses, the one here who was to cause Aaron to come near him, as the Lord in respect of Divine Truth, dealt with in 6752, 6771, 7014, 9372; from the meaning of 'drawing near' as a joining to and presence with, dealt with in 9378; from the representation of 'Aaron' as the Lord in respect of Divine Good, dealt with below; and from the meaning of 'brother' as good, dealt with in 3303, 3803, 3815, 4121, 4191, 5686, 5692, 6756. From all this it is evident that the words telling Moses that he should cause Aaron his brother to come near to him mean the joining of Divine Truth to Divine Good within the Lord, the reason why within His Divine Human is meant being that this was where that joining together had to take place. For the Lord had first to make His Human Divine Truth, then afterwards Divine Good, see the places referred to in 9199, 9315. The reason why Aaron was chosen to serve in the priestly office was that he was Moses' brother, and in this way the brotherly relationship of Divine Truth and Divine Good in heaven was at the same time represented. For as stated above, Moses represented Divine Truth and Aaron Divine Good.

[2] Everything throughout creation, both in heaven and in the world, has connection with good and with truth, to the end that it may be something. For good is the inner being (Esse) of truth, and truth is the outward manifestation (Existere) of good. Good without truth therefore cannot manifest itself, and truth without good has no real being. From this it is evident that they must be joined together. In the Word the two joined together are represented by a married couple or by two brothers, by a married couple when the heavenly marriage - the marriage of good and truth - and the succeeding generations which spring from that marriage, are the subject, and by two brothers when two kinds of ministry, namely those of judgement and worship, are the subject. Those who served as ministers of judgement were called judges, and at a later time kings, whereas those who served as ministers of worship were called priests. And since all judgement is arrived at through truth and all worship springs from good, truth founded on good is meant in the Word by 'judges', in the abstract sense, in which no actual person is envisaged; but truth from which good results is meant by 'kings', and good itself by 'priests'. So it is that in the Word the Lord is called Judge, also Prophet, as well as King, in places where the subject has reference to truth, but Priest where it has reference to good. He is in like manner called Christ, Anointed, or Messiah in places where the subject has reference to truth, but Jesus or Saviour where it has reference to good.

[3] It was on account of this brotherly relationship of the truth which belongs to judgement and the good which belongs to worship that Aaron, brother of Moses, was chosen to serve in the priestly office. The fact that 'Aaron' and 'his house' because of this mean good is clear in David,

O Israel, trust in Jehovah! He is their help and their shield. O house of Aaron, trust in Jehovah! He is their help and their shield. Jehovah has remembered us, He blesses [us]. He will bless the house of Israel, He will bless the house of Aaron. Psalms 115:9-10, 12.

In the same author,

Let Israel now say that His mercy [endures] to eternity; let the house of Aaron now say that His mercy [endures] to eternity. Psalms 118:2-3.

In the same author,

O house of Israel, bless Jehovah! O house of Aaron, bless Jehovah! Psalms 135:19.

'The house of Israel' stands for those with whom truths exist, 'the house of Aaron' for those with whom forms of good are present; for in the Word wherever truth is the subject so too is good, on account of the heavenly marriage, 9263, 9314. For the meaning of 'the house of Israel' as those with whom truths exist, see 5414, 5879, 5951, 7956, 8234.

In the same author,

Jehovah sent Moses His servant, Aaron whom He chose. Psalms 105:26.

Moses is called a servant because 'servant' is used in regard to truths, 3409, whereas one chosen or elected has regard to good, 3755 (end).

[4] In the same author,

Behold, how good and pleasant it is for brothers to dwell also together! It is like the good oil upon the head running down onto the beard, the beard of Aaron, which runs down over the collar 1 of his garments. Psalms 133:1-3.

Anyone who does not know what 'brother' means, nor what 'oil', 'the head', 'the beard', and 'garments' mean, nor also what 'Aaron' represents, can have no understanding of why such things have been compared to brothers who dwell together. For what similarity is there between oil running from Aaron's head down onto his beard, then onto his garments, and the unanimity of brothers? But the similarity in the comparison is evident from the internal sense, in which the flow of good into truths is the subject and is described by their brotherliness. For 'the oil' means good, 'Aaron's head' the inmost level of good, 'the beard' the very outermost level of it, 'garments' truths, and 'running down' a flowing in. From this it is plain that those words mean the flow, from inner to outer levels, of good into truths, and a joining together there. Without the internal sense how can anyone see that those words hold these heavenly matters within them? For the meaning of 'oil' as the good of love, see 886, 4582, 4638, 9780, and for that of 'the head' as what is inmost, 5328, 6436, 7859, 9656. The fact that 'the beard' means what is the very outermost is evident in Isaiah 7:20; 15:2; Jeremiah 48:37; and Ezekiel 5:1. For the meaning of 'garments' as truths, 2576, 4545, 4763, 5319, 5954, 6914, 6917, 9093, 9212, 9216; and for the representation of 'Aaron' as celestial good, see above.

[5] Seeing that Aaron was chosen to serve in the priestly office, thus to administer the most sacred things, people can understand what the situation was with representations in the Jewish Church. No attention was paid to the person who represented, only to the thing represented by that person. Thus something holy, indeed most holy, could be represented by persons who were inwardly unclean, indeed idolatrous, provided that outwardly they had an air of holiness when engaged in worship. The fact that Aaron was one such person becomes clear from the following details in Moses,

Aaron took the gold from the hands of the children of Israel, and fashioned it with a chisel, and made out of it a molded calf. And Aaron built an altar in front of it, and Aaron made a proclamation and said, Tomorrow there will be a feast to Jehovah. Exodus 32:4-5, 25.

And elsewhere in the same author,

Jehovah was greatly moved with anger against Aaron and would have destroyed him; 2 but I prayed for Aaron also at that time. Deuteronomy 9:20.

As regards the representatives of the Church among the Israelite and Jewish nation, that no attention was paid to the persons, only to the actual things represented, see the places referred to in 9229.

Poznámky pod čarou:

1. literally, the mouth

2. literally, to destroy him

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.