Bible

 

Cuộc di cư 12

Studie

   

1 Tại xứ Ê-díp-tô, Ðức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng:

2 Tháng nầy định làm Tháng đầu cho các ngươi, tức là Tháng giêng trong quanh năm.

3 Hãy nói cho toàn hội chúng Y-sơ-ra-ên rằng: Ðến ngày mồng mười tháng nầy, mỗi gia trưởng tùy theo nhà mình phải bắt một con chiên con.

4 Nếu nhà ít người quá ăn không hết một chiên con, hãy chung cùng người rất lân cận mình, tùy theo số người; và hãy tính cho mỗi chiên con tùy sức người ăn hết.

5 Các ngươi hãy bắt hoặc trong bầy chiên, hoặc trong bầy , chiên con đực hay là con đực, tuổi giáp niên, chẳng tì vít chi,

6 đoạn để dành cho đến ngày mười bốn tháng nầy; rồi cả hội chúng Y-sơ-ra-ên sẽ giết nó, vào lối chiều tối.

7 Họ sẽ lấy huyết đem bôi trên hai cây cột và mày cửa của nhà nào ăn thịt chiên con đó.

8 Ðêm ấy họ sẽ ăn thịt chiên quay với bánh không men và rau đắng.

9 Chớ ăn thịt nửa chín nửa sống hay là luộc trong nước, nhưng phải quay trên lửa cả và đầu, giò, với bộ lòng.

10 Các ngươi chớ để chi còn lại đến sáng mai; nếu còn lại, hãy thiêu đi.

11 Vậy, ăn thịt đó, phải như vầy: Dây lưng cột, chân mang giày, tay cầm gậy, ăn hối hả; ấy là lễ Vượt-qua của Ðức Giê-hô-va.

12 Ðêm đó ta sẽ đi qua xứ Ê-díp-tô, hành hại mọi con đầu lòng xứ Ê-díp-tô, từ người ta cho đến súc vật; ta sẽ xét đoán các thần của xứ Ê-díp-tô; ta là Ðức Giê-hô-va.

13 Huyết bôi trên nhà các ngươi ở, sẽ dùng làm dấu hiệu; khi ta hành hại xứ Ê-díp-tô, thấy huyết đó, thì sẽ vượt qua, chẳng có tai nạn hủy diệt các ngươi.

14 Các ngươi hãy ghi ngày đó làm kỷ niệm; trải các đời hãy giữ làm một lễ cho Ðức Giê-hô-va, tức là một lễ lập ra đời đời.

15 Trong bảy ngày phải ăn bánh không men: vừa đến ngày thứ nhất, hãy dẹp men khỏi nhà đi; vì hễ ai ăn bánh có men từ ngày thứ nhất cho đến ngày thứ bảy, thì sẽ bị truất ra khỏi Y-sơ-ra-ên.

16 Ngày thứ nhất, sẽ có một sự nhóm hiệp thánh; qua Ngày thứ bảy các ngươi cũng sẽ có một sự nhóm hiệp thánh nữa. Trong mấy Ngày đó chẳng nên làm công việc chi, chỉ lo sắm đồ ăn cho mỗi người cần ăn mà thôi.

17 Vậy, các ngươi hãy giữ lễ bánh không men, vì chánh ngày đó ta rút quân đội các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô; nên chi, trải các đời phải giữ ngày đó như một lễ lập ra đời đời.

18 Ngày mười bốn tháng giêng, chiều lại, các ngươi sẽ ăn bánh không men cho đến chiều Ngày hai mươi mốt tháng đó.

19 Trong bảy ngày không nên còn thấy men tại nhà các ngươi; vì bất luận người ngoại bang hay là người bổn xứ, hễ ai ăn bánh có men sẽ bị truất khỏi hội chúng Y-sơ-ra-ên.

20 Chớ nên ăn bánh có men; khắp nơi các ngươi ở đều phải ăn bánh không men.

21 Vậy, Môi-se nhóm lại các trưởng lão Y-sơ-ra-ên mà nói rằng: Hãy đi bắt một con trong bầy cho mọi nhà các ngươi, và giết nó làm lễ Vượt-qua.

22 ồi hãy lấy một chùm kinh giới nhúng vào huyết trong chậu, bôi lên mây và hai cây cột cửa, đoạn, trong các ngươi chớ ai ra khỏi cửa nhà mình cho đến sáng mai.

23 Ðức Giê-hô-va sẽ đi qua đặng hành hại xứ Ê-díp-tô; khi thấy huyết nơi mày và hai cây cột cửa, Ngài sẽ vượt qua, không cho kẻ tiêu diệt vào nhà các ngươi đặng hành hại.

24 Hãy giữ lễ nầy như một lệ lập ra đời đời cho các ngươi và con cháu các ngươi.

25 Khi nào các ngươi vào xứ mà Ðức Giê-hô-va sẽ ban cho, như lời Ngài đã phán, thì hãy giữ lễ nầy.

26 Khi con cháu các ngươi hỏi rằng: Lễ nầy là nghĩa chi?

27 Hãy đáp rằng: Ấy là của tế lễ Vượt-qua của Ðức Giê-hô-va, vì khi Ngài hành hại xứ Ê-díp-tô thì Ngài đi vượt qua các nhà dân Y-sơ-ra-ên, và cứu nhà chúng ta đó.

28 Dân Y-sơ-ra-ên bèn cúi đầu lạy, rồi đi, làm theo như lời Ðức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se và A-rôn.

29 Vả, khi giữa đêm, Ðức Giê-hô-va hành hại mọi con đầu lòng tại xứ Ê-díp-tô, từ thái tử của Pha-ra-ôn ngồi trên ngai mình, cho đến con cả người bị tù, và hết thảy con đầu lòng của súc vật.

30 Ðang lúc ban đêm, Pha-ra-ôn, quần thần cùng hết thảy người Ê-díp-tô đều chờ dậy; có tiếng kêu la inh ỏi trong xứ Ê-díp-tô, vì chẳng một nhà nào là không có người chết.

31 Trong đêm đó, Pha-ra-ôn bèn đòi Môi-se và A-rôn mà phán rằng: Hai ngươi và dân Y-sơ-ra-ên hãy chờ dậy, ra khỏi giữa vòng dân ta mà đi hầu việc Ðức Giê-hô-va, như các ngươi đã nói.

32 Cũng hãy dẫn bò và chiên đi, như lời các ngươi đã nói, và cầu phước cho ta nữa.

33 Người Ê-díp-tô thúc giục dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ mau mau, vì nói rằng: Chúng ta đều chết hết!

34 Vậy, dân sự đều đem bột nhồi rồi chưa men đi, và bọc những thùng nhồi bột trong áo tơi vác lên vai mình.

35 Vả, dân Y-sơ-ra-ên có làm y theo lời Môi-se đã dặn, xin người Ê-díp-tô những đồ bằng bạc và bằng vàng cùng áo xống.

36 Ðức Giê-hô-va làm cho dân sự được ơn trước mắt người Ê-díp-tô, nên họ bằng lòng cho; và dân Y-sơ-ra-ên lột trần người Ê-díp-tô vậy.

37 Dân Y-sơ-ra-ên đi từ am-se đến Su-cốt, số không kể con nít, được chừng sáu mươi vạn người đàn ông đi bộ.

38 Lại có vô số người ngoại bang đi lên chung luôn với chiên, bò, súc vật rất nhiều.

39 Chúng bèn hấp bánh không men bằng bột của mình đã đem theo từ xứ Ê-díp-tô; bột không men, vì cớ bị đuổi khỏi xứ Ê-díp-tô không thế chậm trễ, và cũng chẳng sắm kịp lương thực chi được.

40 Vả, thì kiều ngụ của dân Y-sơ-ra-ên tại xứ Ê-díp-tô được bốn trăm ba mươi năm.

41 Khi mãn bốn trăm ba mươi năm rồi, thì, cũng trong ngày đó, các quân đội của Ðức Giê-hô-va ra khỏi xứ Ê-díp-tô.

42 Ấy là một đêm người ta phải giữ cho Ðức Giê-hô-va, vì Ngài rút dân Y-sơ-ra-ên khỏi xứ Ê-díp-tô. Trải các đời, cả dân Y-sơ-ra-ên phải giữ đêm đó, để tôn trọng Ðức Giê-hô-va.

43 Ðức Giê-hô-va phán cùng Môi-se và A-rôn rằng: Ðây là luật lệ về lễ Vượt-qua: Phàm người ngoại bang chẳng được ăn lễ đó.

44 Còn về phần kẻ tôi mọi, là người bỏ tiền ra mua, ngươi hãy làm phép cắt bì cho, thì họ mới được ăn.

45 Khách ngoại bang và kẻ làm thuê cũng chẳng được phép ăn lễ đâu.

46 Lễ đó chỉ ăn nội trong nhà; ngươi đừng đem thịt ra ngoài, và cũng đừng làm gãy một cái xương nào.

47 Hết thảy hội chúng Y-sơ-ra-ên phải giữ lễ Vượt-qua.

48 Khi một khách ngoại bang nào kiều ngụ nhà ngươi, muốn giữ lễ Vượt-qua của Ðức Giê-hô-va, thì mọi người nam của họ phải chịu phép cắt bì; đoạn, họ mới được đến gần giữ lễ nầy, và được coi như người sanh trong xứ. Nhưng ai không chịu phép cắt bì, thì chẳng được ăn đâu.

49 Cũng đồng một luật cho người sanh trong xứ cùng khách ngoại bang nào đến kiều ngụ giữa các ngươi.

50 Toàn dân Y-sơ-ra-ên đều làm như lời Ðức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se và A-rôn.

51 Cũng trong ngày đó, Ðức Giê-hô-va rút dân Y-sơ-ra-ên, tùy theo quân đội, ra khỏi xứ Ê-díp-tô.

   

Ze Swedenborgových děl

 

Arcana Coelestia # 7864

Prostudujte si tuto pasáž

  
/ 10837  
  

7864. 'Your shoes on your feet' means in respect of their exteriors. This is clear from the meaning of 'shoes' as the external or lowest parts of the natural, which in general overlie the interiors of the natural; and from the meaning of 'the feet' as the natural, dealt with in 2162, 3147, 3761, 3986, 4280, 4938-4952.

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.

Ze Swedenborgových děl

 

Arcana Coelestia # 3147

Prostudujte si tuto pasáž

  
/ 10837  
  

3147. 'And water to wash his feet' means purification there. This is clear from the meaning of 'water to wash' or 'washing with water' as purifying, dealt with below, and from the meaning of 'feet' as natural things, or what amounts to the same, those things that are in the natural man, dealt with in 2162. In the representative Church washing feet with water was a ceremonial act which meant washing away the filth of the natural man. The filth of the natural man is composed of all the things that belong to self-love and love of the world, and when such filth has been washed away goods and truths flow in, for that filth alone is what hinders the influx of good and truth from the Lord.

[2] For good is flowing in constantly from the Lord, but when by way of the internal or spiritual man it reaches the external or natural man it is either perverted there, or turned away, or stifled. But when indeed the things that belong to self-love and love of the world are removed, good is received there, and bears fruit there, since the person now performs the works of charity. This may become clear from many considerations, such as this: When the things that belong to the external or natural man are quiescent - as they are in times of ill-fortune, wretchedness, and sickness - a person instantly starts to become spiritually-minded and to will what is good, and also to perform acts of devotion insofar as he is able. But when that state alters, these things are altered too.

[3] In the Ancient Church 'washings' were signs meaning these things, and in the Jewish Church the same were representations. The reason why in the Ancient Church they were meaningful signs but in the Jewish Church representations was that members of the Ancient Church regarded that custom as some external act of worship. Nor did they believe that they were purified by that kind of washing but by a washing away of the filth of the natural man, which, as has been stated, is composed of the things that belong to self-love and love of the world. But the member of the Jewish Church did believe that he was purified by such washing, for he did not know, and did not wish to know, that the purifying of a person's interior self was meant.

[4] That 'washing' means the washing away of that filth is clear in Isaiah,

Wash yourselves; purify yourselves; remove the evil of your doings from before My eyes; cease to do evil. Isaiah 1:16.

Here it is evident that 'washing themselves' means purifying themselves and removing evils. In the same prophet,

When the Lord will have washed the excrement of the daughters of Zion and washed away the blood of Jerusalem from its midst in a spirit of judgement and in a spirit of purging. Isaiah 4:4.

Here 'washing the excrement of the daughters of Zion and washing away the blood of Jerusalem' stands for purifying from evils and falsities. In Jeremiah,

Wash your heart from wickedness, O Jerusalem, that you may be saved. How long will your iniquitous thoughts lodge within you? Jeremiah 4:14.

[5] In Ezekiel,

I washed you with water, and washed away the blood from upon you, and anointed you with oil. Ezekiel 16:9.

This refers to Jerusalem, which is used here to mean the Ancient Church. 'Washing with water' stands for purifying from falsities, 'washing away the blood' for purging from evils, 'anointing with oil' for filling with good at that time. In David,

Wash me from my iniquity, and cleanse me from my sin. You will purge me with hyssop and I shall be clean; You will wash me, and I shall be whiter than snow. Psalms 51:2, 7.

'Being washed' plainly stands for being purified from evils and derivative falsities.

[6] These were the things that were meant by 'washing' in the Representative Church. For the sake of the representation, when they had been made unclean and needed to be cleansed, people were commanded in that Church to wash the skin, hands, feet, and also their garments. All these meant things that belong to the natural man. Also for the sake of the representation, lavers made of bronze were placed outside the Temple - that is to say, 'the bronze sea and the ten bronze lavers' mentioned in 1 Kings 7:23-29; there was also the bronze laver from which Aaron and his sons were to wash themselves, placed between the Tent of Meeting and the Altar, and so outside the Tent of Meeting, Exodus 30:18-19, 21 - the meaning of which was that only external or natural things needed to be purified. And unless they have been purified, that is, unless things belonging to self-love and love of the world have been removed from them, internal things which belong to love to the Lord and towards the neighbour cannot possibly flow in, as stated above.

[7] To enable these matters to be understood more easily, that is to say, regarding the need for external things to be purified, let good works - or what amounts to the same, the goods of charity, which are at the present day called the fruits of faith, and which, since they are actions, are external - serve to exemplify and illustrate the point: Good works are bad works unless the things belonging to self-love and love of the world are removed. For until these have been removed works, when performed, are good to outward appearance but are inwardly bad. They are inwardly bad because they are done either for the sake of reputation, or for financial gain, or for improvement of one's position, or for reward. They are accordingly either merit-seeking or hypocritical, for the things that belong to self-love and love of the world cause those works to be such. But when indeed these evils are removed, works become good, and are the goods of charity. That is to say, they are done regardless of self, the world, reputation, or reward, and so are not merit-seeking or hypocritical, because in that case celestial love and spiritual love flow from the Lord into those works and cause them to be love and charity in action. And at the same time the Lord also purifies the natural or external man by means of those things and orders it so that that man receives correspondingly the celestial and spiritual things that flow in.

[8] This becomes quite clear from what the Lord taught when He washed the disciples' feet: In John,

He came to Simon Peter, who said to Him, Lord, do You wash my feet? Jesus answered and said to him, What I am doing you do not know now, but you will know afterwards. Peter said to Him, You will never wash my feet. Jesus answered him, If I do not wash you, you have no part with Me. Simon Peter said to Him, Lord, not my feet only, but also my hands and head! Jesus said to him, He who is washed has no need except that his feet be washed, but is clean all over. Now you are clean, but not all of you. John 13:4-17.

'He who is washed has no need except that his feet be washed' means that anyone who has been reformed needs to be cleansed only in regard to natural things, that is, to have evils and falsities removed from them. For when that happens all is ordered by the influx of spiritual things from the Lord. Furthermore 'feet-washing' was an act of charity, meaning that one ought not to dwell on the evils of another person. It was also an act of humility, meaning the cleansing of another from evils, like filth from the body, as also becomes clear from the Lord's words in verses 12-17 of that chapter in John, and also in Luke 7:37-38, 44, 46; John 11:2; 1 Samuel 25:41.

[9] Anyone may see that washing himself does not purify a person from evils and falsities, only from the filth that clings to him. Yet because it belonged among the religious observances commanded in the Church it follows that it embodies some special idea, namely spiritual washing, which is purification from the filth that clings to man inwardly. Members of that Church therefore who knew these things and thought of purification of the heart, that is, the removal of the evils of self-love and love of the world from the natural man, and tried to achieve it with utmost zeal, practiced ritual washing as an external act of worship, as commanded. But among those who did not know and did not wish to know those things but who supposed that the mere ritual act of washing garments, skin, hands, and feet would purify them, and who supposed that provided they performed such rituals they would be allowed to continue leading lives of avarice, hatred, revenge, mercilessness, and cruelty - all of which constitute spiritual filth - the performance of the ritual was idolatrous. Nevertheless by means of that ritual they were still able to represent, and by means of the representation to display, some vestige of a Church, by means of which heaven was in a way joined to mankind prior to the Lord's Coming. But that conjunction was such that heaven had little or no influence at all on the member of that Church.

[10] The Jews and Israelites were such that they did not think at all of the internal man, nor did they wish to know anything about the same. Thus they knew absolutely nothing about the celestial and spiritual things which belong to the life after death. Nevertheless to prevent the end of all communication with heaven and so with the Lord, they were bound to the performance of external observances by which internal things were meant. All their captivities and plagues were in general to the end that external observances might be duly carried out for the sake of the representation. It was for this reason that the following laws were given:

Moses was to wash Aaron and his sons with water at the tent door, to sanctify them. Exodus 29:4; 40:12; Leviticus 8:6.

Aaron and his sons were to wash their hands and feet before entering the Tent of Meeting and approaching the Altar to minister, lest they died. This was to them a statute for ever. Exodus 30:18-21; 40:30-31.

Before putting on his vestments Aaron was to wash his flesh. Leviticus 16:4, 24.

Levites were to be purified by sprinkling the water of expiation over them, passing a razor over their flesh, and washing their clothes - then they were pure. Numbers 8:6-7.

Anyone who ate the carcass of a clean animal, 1 or that which had been torn to pieces, was to wash his clothes and bathe himself with water, and if he did not wash himself and bathe his flesh he would bear his iniquity. Leviticus 17:15-16.

Anyone who touched the bed of a person who had a discharge, or sat on a vessel on which that person had sat, and anyone who touched that person's flesh was to wash his clothes and to bathe himself with water, and be unclean until the evening. Leviticus 15:5-7, 10-12 and following verses.

The person who sent the goat away to Azazel was to wash his flesh. Leviticus 16:26.

When a leper was to be cleansed he was to wash his clothes, shave off all his hair, wash himself in water, and then he would be clean. Leviticus 14:8-9.

Even vessels themselves which had become unclean through contact with unclean persons were made to go through water and be unclean until the evening. Leviticus 11:32.

From all these laws it may be seen that nobody was made clean or pure internally through ritual washing, but that such a person merely represented him who was pure or spiritually clean, for the reason stated above. The Lord teaches the same quite explicitly in Matthew 15:1-20; Mark 7:1-23.

Poznámky pod čarou:

1. i.e. an animal that had not been slaughtered but had died naturally

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.