Bible

 

Sáng thế 48

Studie

   

1 Vả, khi các việc đó qua rồi, có người nói cùng Giô-sép rằng: Nầy cha người đau; Giô-sép bèn đem Ma-na-se và Ép-ra-im, hai đứa con trai mình, cùng đi đến.

2 Họ cho Gia-cốp hay và nói rằng: Nầy Giô-sép, con trai ông, đến thăm ông đó; Y-sơ-ra-ên cố gượng ngồi dậy trên giường.

3 Gia-cốp nói cùng Giô-sép rằng: Ðức Chúa Trời toàn năng đã hiện ra, bà ban phước cho cha tại Lu-xơ, trong xứ Ca-na-an,

4 mà phán rằng: Nầy ta sẽ làm cho ngươi sanh sản và thêm nhiều, làm thành một hội dân; ta sẽ cho dòng dõi ngươi xứ nầy làm cơ nghiệp đời đời.

5 Bây giờ, hai đứa con trai đã sanh cho con tại xứ Ê-díp-tô trước khi cha đến, là Ép-ra-im và Ma-na-se, cũng sẽ thuộc về cha như u-bên và Si-mê-ôn vậy.

6 Còn mấy đứa mà con sanh kế đó, thì sẽ thuộc về con; về phần hưởng cơ nghiệp, chúng nó sẽ đồng một thể cùng anh em mình.

7 Khi cha ở Pha-đan trở về xứ Ca-na-an, thì a-chên chết dọc đường có mặt cha, gần Ê-phơ-rát; cha chôn người ở bên con đường đi về Ê-phơ-rát (tức là Bết-lê-hem).

8 Y-sơ-ra-ên thấy các con trai Giô-sép, bèn hỏi rằng: Những đứa nầy là ai?

9 Giô-sép thưa rằng: Ấy là những con trai của con mà Ðức Chúa Trời đã cho tại xứ nầy. Y-sơ-ra-ên lại nói: Xin hãy đem đến đây, đặng cha chúc phước cho chúng nó.

10 Vả, mắt của Y-sơ-ra-ên già nên làng, chẳng thấy chi nữa, bèn biểu chúng nó lại gần, ôm choàng và hôn.

11 Y-sơ-ra-ên nói cùng Giô-sép rằng: Trước cha tưởng chẳng còn thấy được mặt con, nhưng bây giờ Ðức Chúa Trời lại làm cho cha thấy được đến dòng dõi con nữa.

12 Giô-sép dẫn hai đứa con trai ra khỏi hai đầu gối cha mình, rồi sấp mình xuống đất.

13 Ðoạn, người dẫn hai đứa trẻ lại gần cha; tay hữu thì dẫn Ép-ra-im sang qua phía tả của cha, còn tay tả dắt Ma-na-se sang qua phía hữu.

14 Y-sơ-ra-ên đưa tay mặt ra, để trên đầu Ép-ra-im, là đứa nhỏ, còn tay trái lại để trên đầu Ma-na-se. Người có ý riêng để tay như vậy, vì Ma-na-se là đứa lớn.

15 ồi người chúc phước cho Giô-sép rằng: Cầu xin Ðức Chúa Trời mà tổ phụ tôi là Áp-ra-ham và Y-sác đã thờ phượng; là Ðức Chúa Trời đã chăn nuôi tôi từ khi mới lọt lòng cho đến ngày nay,

16 thiên sứ đã cứu tôi ra ngoài vòng hoạn nạn, hãy ban phước cho hai đứa trẻ nầy; nối danh tôi và tổ phụ tôi là Áp-ra-ham và Y-sác, và cho chúng nó thêm lên nhiều vô số trên mặt đất!

17 Nhưng Giô-sép thấy cha mình để tay hữu trên đầu Ép-ra-im, thì có ý bất bình, liền nắm lấy tay cha đã để lên đầu Ép-ra-im mà tráo đổi qua đấu Ma-na-se,

18 rồi thưa rằng: Chẳng phải vậy, cha. Ðứa nầy đầu lòng, để tay hữu cha trên đầu nó mới phải chớ.

19 Nhưng cha người không chịu và cãi rằng: Cha biết, con, cha biết. Nó sẽ trở nên một dân; nó cũng sẽ lớn vậy, con; song thể nào em nó cũng sẽ lớn hơn và dòng dõi nó sẽ thành ra vô số nước.

20 Trong ngày đó, người chúc phước cho hai đứa con trai nầy mà nói rằng: Ấy vì ngươi mà dân Y-sơ-ra-ên sẽ chúc phước nhau rằng: Cầu xin Ðức Chúa Trời làm cho ngươi được giống như Ép-ra-im và Ma-na-se. Vậy, Gia-cốp đặt Ép-ra-im trước Ma-na-se.

21 Y-sơ-ra-ên lại nói cùng Giô-sép rằng: Nầy, cha sẽ thác, nhưng Ðức Chúa Trời sẽ phù hộ và đem các con trở về xứ tổ phụ.

22 Còn cha sẽ cho con một phần đất trổi hơn các anh em, là phần đất của cha đã dùng cung-kiếm đoạt lấy của dân A-mô-rít đó.

   

Ze Swedenborgových děl

 

Arcana Coelestia # 6273

Prostudujte si tuto pasáž

  
/ 10837  
  

6273. 'For Manasseh was the firstborn' means since good does indeed occupy the first place. This is clear from the representation of 'Manasseh' as good belonging to the will, dealt with before; and from the meaning of 'the birthright' as the prior and higher position, dealt with in 3325, so that 'the firstborn' is the one who occupies the first place. Is anyone incapable of seeing from natural light alone, provided a superior light brightens it a little, that good occupies the first place, as also do the intentions in a person's will, and that truth occupies the second, as also do the thoughts in his mind? Is anyone also incapable of seeing that the intentions in a person's will cause him to think in one particular way and no other, consequently that the good he possesses causes him to think that this or that is true; so that truth occupies the second place and good the first? Think and reflect on whether truth that composes faith can take root anywhere else than in good, or whether faith other than that which has taken root there is faith. From this you will be able to decide which is the primary or essential element for the Church, that is, for the person in whom the Church exists.

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.

Ze Swedenborgových děl

 

Arcana Coelestia # 1460

Prostudujte si tuto pasáž

  
/ 10837  
  

1460. That 'there was a famine in the land' means a lack of cognitions which still existed with the Lord when He was a boy is clear from what has been stated already. In childhood the cognitions that reside with man never come from that which is interior but from the objects of the senses, most of all from hearing; for, as has been stated, with the external man there are recipient vessels which are called those of the memory. Those vessels, as anyone may know, are formed by means of cognitions, the internal man flowing in and assisting that formation. Consequently the learning of cognitions and their implantation in the memory take place in the measure that the internal man is flowing in. So also with the Lord when a boy, for He was born as any other and received instruction as any other. But in His case the interiors were celestial, which fashioned the vessels to receive cognitions, and after that these cognitions to become vessels for receiving the Divine. The interiors with Him were Divine, being from Jehovah His Father, but the exteriors were human, being from Mary His mother. From this it becomes clear that in childhood a lack of cognitions within His external man existed with the Lord as much as with all others.

[2] That 'famine' means a lack of cognitions is clear from elsewhere in the Word, as in Isaiah,

They do not look closely at the work of Jehovah, and they do not regard what His hands have done. Therefore My people will go into exile because they have no knowledge, and their honourable men will be famished,' and their multitude parched with thirst. Isaiah 5:12-13.

'Honourable men famished 1 stands for a lack of celestial cognitions, 'multitude parched with thirst' for a lack of spiritual cognitions. In Jeremiah,

They have lied against Jehovah and said, It is not He; and no evil will come upon us; neither shall we see sword and famine. And the prophets will become wind, and the word is not in them. Jeremiah 5:12-13.

'Sword and famine' stands for becoming robbed of cognitions of truth and good. 'Prophets' stands for those who teach, in whom 'the word is not'. That 'being consumed by sword and famine' means becoming robbed of cognitions of truth and good, and that these have to do with vastation, 'sword' as to spiritual things, 'famine' as to celestial things, is clear from many parts of the Word, such as Jeremiah 14:13-16, 18; Lamentations 4:9; and elsewhere.

[3] So also in Ezekiel,

I will bring more famine upon you, and will break for you the staff of bread; and I will send famine and evil beasts upon you, and they will rob you of your children. And I will bring the sword upon you. Ezekiel 5:16-17.

'Famine' stands for when one has been robbed of celestial cognitions, or cognitions of good, and therefore falsities and evils occur. In David,

And He summoned a famine over the land, He broke every staff of bread. Psalms 105:16.

'Breaking the staff of bread' stands for being deprived of celestial nourishment, for the life of good spirits and of angels is sustained by no other food than cognitions of good and truth, and by goods and truths themselves. This is the origin of the meaning in the internal sense of famine and bread. In the same author,

He has satisfied the longing soul, and the hungry soul He has filled with good. Psalms 107:9.

This stands for those desiring cognitions. In Jeremiah,

Lift up your hands for the soul of your little children who faint from famine at the head of every street. Lamentations 2:19.

'Famine' stands for an absence of cognitions, 'streets' for truths. In Ezekiel,

They will dwell securely and not be made afraid; and I shall raise up for them a plant for renown, and they will no more be consumed with famine in the land. Ezekiel 34:28-29.

This stands for their being deprived no longer of the cognitions of good and truth.

[4] In John,

They will not hunger any more, nor thirst any more. Revelation 7:16.

This refers to the Lord's kingdom where they have an abundance of all celestial cognitions and goods, meant by 'not hungering', and of spiritual cognitions and truths, meant by 'not thirsting'. The Lord said something similar, in John,

I am the Bread of life; he who comes to Me will not hunger, and he who believes in Me will never thirst. John 6:35.

In Luke,

Blessed are you that hunger now, for you will be satisfied. Luke 6:21.

In the same gospel,

He has filled the hungry with good things. Luke 1:53.

This refers to celestial goods and the cognitions of these. In Amos there is a plain statement that 'famine' means the lack of cognitions,

Behold, the days are coming, when I will send a famine on the land, not a famine of bread, nor a thirst for water, but of hearing the words of Jehovah. Amos 8:11-12.

Poznámky pod čarou:

1. literally, their glory will be mortals of famine

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.