圣经文本

 

Sáng thế第1章

学习

1 Ban đầu Ðức Chúa Trời dựng nên trời đất.

2 Vả, đất là vô hình và trống không, sự mờ tối ở trên mặt vực; Thần Ðức Chúa Trời vận hành trên mặt nước.

3 Ðức Chúa Trời phán rằng: Phải có sự sáng; thì có sự sáng.

4 Ðức Chúa Trời thấy sự sáng là tốt lành, bèn phân sáng ra cùng tối.

5 Ðức Chúa Trời đặt tên sự sáng là ngày; sự tốiđêm. Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ nhứt.

6 Ðức Chúa Trời lại phán rằng: Phải có một khoảng không ở giữa nước đặng phân rẽ nước cách với nước.

7 Ngài làm nên khoảng không, phân rẽ nước ở dưới khoảng không cách với nước ở trên khoảng không; thì có như vậy.

8 Ðức Chúa Trời đặt tên khoảng không là trời. Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ nhì.

9 Ðức Chúa Trời lại phán rằng: Những nước ở dưới trời phải tụ lại một nơi, và phải có chỗ khô cạn bày ra; thì có như vậy.

10 Ðức Chúa Trời đặt tên chỗ khô cạn là đất, còn nơi nước tụ lại là biển. Ðức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành.

11 Ðức Chúa Trời lại phán rằng: Ðất phải sanh cây cỏ; cỏ kết hột giống, cây trái kết quả, tùy theo loại mà có hột giống trong mình trên đất; thì có như vậy.

12 Ðất sanh cây cỏ: cỏ kết hột tùy theo loại, cây kết quả có hột trong mình, tùy theo loại. Ðức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành.

13 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ ba.

14 Ðức Chúa Trời lại phán rằng: Phải có các vì sáng trong khoảng không trên trời, đặng phân ra ngày với đêm, và dùng làm dấu để định thì tiết, ngày và năm;

15 lại dùng làm vì sáng trong khoảng không trên trời để soi xuống đất; thì có như vậy.

16 Ðức Chúa Trời làm nên hai vì sáng lớn; vì lớn hơn để cai trị ban ngày, vì nhỏ hơn để cai trị ban đêm; Ngài cũng làm các ngôi sao.

17 Ðức Chúa Trời đặt các vì đó trong khoảng không trên trời, đặng soi sáng đất,

18 đặng cai trị ban ngày và ban đêm, đặng phân ra sự sáng với sự tối. Ðức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành.

19 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ tư.

20 Ðức Chúa Trời lại phán rằng: Nước phải sanh các vật sống cho nhiều, và các loài chim phải bay trên mặt đất trong khoảng không trên trời.

21 Ðức Chúa Trời dựng nên các loài cá lớn, các vật sống hay động nhờ nước mà sanh nhiều ra, tùy theo loại, và các loài chim hay bay, tùy theo loại. Ðức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành.

22 Ðức Chúa Trời ban phước cho các loài đó mà phán rằng: Hãy sanh sản, thêm nhiều, làm cho đầy dẫy dưới biển; còn các loài chim hãy sanh sản trên đất cho nhiều.

23 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ năm.

24 Ðức Chúa Trời lại phán rằng: Ðất phải sanh các vật sống tùy theo loại, tức súc vật, côn trùng, và thú rừng, đều tùy theo loại; thì có như vậy.

25 Ðức Chúa Trời làm nên các loài thú rừng tùy theo loại, súc vật tùy theo loại, và các côn trùng trên đất tùy theo loại, Ðức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành.

26 Ðức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hãy làm nên loài người như hình ta và theo tượng ta, đặng quản trị loài cá biển, loài chim trời, loài súc vật, loài côn trùng bò trên mặt đất, và khắp cả đất.

27 Ðức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài; Ngài dựng nên loài người giống như hình Ðức Chúa Trời; Ngài dựng nên người nam cùng người nữ.

28 Ðức Chúa Trời ban phước cho loài người và phán rằng: Hãy sanh sản, thêm nhiều, làm cho đầy dẫy đất; hãy làm cho đất phục tùng, hãy quản trị loài cá dưới biển, loài chim trên trời cùng các vật sống hành động trên mặt đất.

29 Ðức Chúa Trời lại phán rằng: Nầy, ta sẽ ban cho các ngươi mọi thứ cỏ kết hột mọc khắp mặt đất, và các loài cây sanh quả có hột giống; ấy sẽ là đồ ăn cho các ngươi.

30 Còn các loài thú ngoài đồng, các loài chim trên trời, và các động vật khác trên mặt đất, phàm giống nào có sự sống thì ta ban cho mọi thứ cỏ xanh đặng dùng làm đồ ăn; thì có như vậy.

31 Ðức Chúa Trời thấy các việc Ngài đã làm thật rất tốt lành. Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ sáu.

来自斯威登堡的著作

 

Arcana Coelestia#9408

学习本章节

  
/10837  
  

9408. 'And it was like the substance of the sky for clearness' means the translucence of the angelic heaven. This is clear from the meaning of 'the sky (or heaven)' as the angelic heaven, dealt with below; and from the meaning of 'clearness' or purity of substance, when said of the sky, as translucence. What the translucence of the angelic heaven is when the Word is the subject must be stated briefly. The angelic heaven is said to be translucent when God's truth shines through; for the whole of heaven is nothing other than a receptacle of God's truth. Each angel is an individual recipient of it, so that all the angels or heaven as a whole is a general recipient. This explains why heaven is called 'God's dwelling-place' and also 'God's throne'. For 'dwelling-place' means God's truth emanating from the Lord and received in the inmost heaven, which in comparison is good, 8269, 8309; and 'throne' means God's truth emanating from the Lord and received in the middle heaven, 5313, 6397, 8625, 9039. Since that which shines through, out of the sense of the letter of the Word, is God's truth as it exists in the heavens, it is the angelic heaven that shines through. For the Word is Divine Truth adjusted to all the heavens, and as a consequence of this it joins the heavens to the world, that is, angels to men, 2143, 7153, 7381, 8920, 9094 (end), 9212 (end), 9216 (end), 9357, 9396. From all this it is evident what the words 'the translucence of the angelic heaven' are used to mean.

[2] The reasons why in the internal sense 'the sky (or heaven)' means the angelic heaven lie with correspondence and also with the appearance. So it is that where the words 'heavens' and 'heavens of heavens' occur in the Word the angelic heavens are meant in the internal sense. For the ancients had no other idea of the visible sky than this, that the inhabitants of heaven lived there and that the stars were their dwelling-places. At the present day too, simple people - especially young children - have the same idea. So it is also that people look upwards to the sky or heaven when they worship God. This action too arises from correspondence; for a sky with stars appears in the next life, but this is not the sky seen by people in the world. Instead it is a sky that takes on an appearance which accords with the spirits and angels' state of intelligence and wisdom. The stars in it are cognitions or knowledge of goodness and truth, and the clouds which are sometimes seen in the sky vary in meaning according to their colours, translucence, and movements, the blue of the sky being truth transparent with good. All this goes to prove that by 'heavens' the angelic heavens are meant. But by the angelic heavens God's truths are meant, because angels are recipients of God's truth emanating from the Lord.

[3] Similar things are meant by 'heavens' in David,

Praise Jehovah, heavens of heavens, and waters that are above the heavens! Psalms 148:4.

In the same author,

Make melody to the Lord who rides above the heaven of the heaven of old. Psalms 68:33.

In the same author,

By the Word of Jehovah were the heavens made, and all the host of them by the spirit 1 of His mouth. Psalms 33:6.

In the same prophet,

The heavens recount His glory, and the firmament declares the works of His hands. Psalms 19:1.

In the Book of Judges,

O Jehovah, when You went forth from Seir, the earth trembled, the heavens also dropped, the clouds indeed dropped water. Judges 5:4.

In Daniel,

The horn of the he-goat grew right on towards the host of the heavens, and cast down to the earth some of the host, and of the stars, and trampled on them. Daniel 8:10.

In Amos,

The Lord Jehovih, who builds His steps in the heavens ... Amos 9:6.

In Malachi,

If there is food in My house I will open the windows of heaven and pour out a blessing for you. Malachi 3:10.

In Isaiah,

Look out from the heavens, and see from the dwelling-place of Your holiness and of Your glory. Isaiah 63:15.

In Moses,

Blessed by Jehovah is the land of Joseph, in regard to the precious things of heaven, to the dew. Deuteronomy 33:13.

In Matthew,

Jesus said, You shall not swear by heaven, for it is God's throne. He who swears by heaven swears by God's throne and by Him who sits on it. Matthew 5:32; 23:22.

[4] In these and very many other places 'heavens' means the angelic heavens. And since the Lord's heaven on earth is the Church, the Church too is meant by 'heaven', as in the following places: In John,

I saw a new heaven and a new earth, for the former heaven and the former earth had passed away. Revelation 21:1.

In Isaiah,

Behold, I am creating new heavens and a new earth; therefore the former things will not be remembered or come to mind. 2 Isaiah 65:17.

In the same prophet,

The heavens will vanish away like smoke, and the earth will grow old like a garment. Isaiah 51:6.

In the same prophet,

I clothe heaven with darkness, and I make sackcloth its covering. Isaiah 50:3.

In Ezekiel,

I will cover the heavens, and darken their stars; I will cover the sun with a cloud, and the moon will not give its light. And all the bright lights in heaven I will make dark, and I will put darkness over the land. Ezekiel 32:7-8.

In Matthew,

After the affliction of those days the sun will be darkened, and the moon will not give its light, and the stars will fall from heaven, and the powers of the heavens will be shaken. Matthew 24:29.

What the meaning is of 'sun', 'moon', 'stars', and 'in the heavens', see 4056-4060.

In Isaiah,

O Jehovah God of Israel, You are God alone over all the kingdoms of the earth. You have made heaven and earth. Isaiah 37:16.

In the same prophet,

[I am] Jehovah who makes all things, who spreads out the heavens Alone, who stretches out the earth by Myself. Isaiah 44:24.

In the same prophet,

Jehovah who created the heavens, who formed the earth, and made it, and prepared it, did not create it an emptiness. Isaiah 45:18.

[5] In the internal sense 'heaven and earth' in these and other places means the Church, the internal Church being meant by 'heaven' and the external Church by 'earth', see 1733, 1850, 2117, 2118 (end), 3355 (end), 4535. From all this it is evident that by creation in the earliest chapters of Genesis, where it says, In the beginning God created heaven and earth, Genesis 1:1, And the heavens and the earth were finished, and all the host of them, Genesis 2:1, a new Church is meant. For creation there describes regeneration, which is also called the new creation, as has been shown and may be seen in the explanations of those chapters.

  
/10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.