The Bible

 

Sáng thế 28

Study

   

1 Y-sác bèn gọi Gia-cốp, chúc phước cho và dặn rằng: Con chớ chọn một người vợ nào hết trong bọn con gái Ca-na-an.

2 Hãy đứng dậy, đi qua xứ Pha-đan-a-ram, tại nhà Bê-tu-ên, ông ngoại con, và cưới ở đó một người vợ trong các con gái của La-ban, là cậu con.

3 Cầu xin Ðức Chúa Trời toàn năng ban phước cho con, làm con sanh sản, thêm nhiều và trở nên một đám dân đông.

4 Cầu xin Ngài ban cho con và dòng dõi con phước lành của Áp-ra-ham, hầu cho xứ con đã kiều ngụ sẽ làm sản nghiệp cho con, tức xứ Ngài đã ban cho Áp-ra-ham!

5 ồi Y-sác sai Gia-cốp đi qua xứ Pha-đan-a-ram, đến nhà La-ban, con trai Bê-tu-ên, vốn người A-ram, lại là anh của ê-bê-ca, mẹ của Gia-cốpÊ-sau.

6 Ê-sau thấy Y-sác đã chúc phước cho Gia-cốp, và sai đi qua xứ Pha-đan-a-ram đặng cưới vợ; và trong lúc đương chúc phước có dặn rằng: Chớ cưới vợ trong bọn con gái Ca-na-an;

7 lại đã thấy Gia-cốp vâng lời cha me đi qua xứ Pha-đan-a-ram đó,

8 thì biết rằng bọn con gái Ca-na-an không vừa ý Y-sác, cha mình;

9 nên người bèn đi đến nhà Ích-ma-ên (ngoài hai người vợ đã có rồi) cưới thêm nàng Ma-ba-lát, con gái của Ích-ma-ên, cháu nội của Áp-ra-ham và em của Nê-ba-giốt.

10 Gia-cốp từ Bê -e-Sê-ba đi đến Cha-ran,

11 tới một chỗ kia, mặt trời đã khuất, thì qua đêm tại đó. Người lấy một hòn đá làm gối đầu, và nằm ngủ tại đó;

12 bèn chiêm bao thấy một cái thang bắc từ dưới đất, đầu đến tận trời, các thiên sứ của Ðức Chúa Trời đi lên xuống trên thang đó.

13 Nầy, Ðức Giê-hô-va ngự trên đầu thang mà phán rằng: Ta là Ðức Chúa Trời của Áp-ra-ham, tổ phụ ngươi, cùng là Ðức Chúa Trời của Y-sác. Ta sẽ cho ngươi và dòng dõi ngươi đất mà ngươi đương nằm ngủ đây.

14 Dòng dõi ngươi sẽ đông như cát bụi trên mặt đất, tràn ra đến đông tây nam bắc, và các chi họ thế gian sẽ nhờ ngươi và dòng dõi ngươi mà được phước.

15 Nầy, ta ở cùng ngươi, ngươi đi đâu, sẽ theo gìn giữ đó, và đem ngươi về xứ nầy; vì ta không bao giờ bỏ ngươi cho đến khi ta làm xong những điều ta đã hứa cùng ngươi.

16 Gia-cốp thức giấc, nói rằng: Thật Ðức Giê-hô-va hiện có trong nơi đây mà tôi không biết!

17 Người bắt sợ và nói rằng: Chốn nầy đáng kinh khủng thay thật là đền Ðức Chúa Trời, thật là cửa của trời!

18 Người dậy sớm, lấy hòn đá của mình dùng gối đầu, dựng đứng lên làm cây trụ, đổ dầu lên trên chót trụ đó;

19 rồi đặt tên chốn nầy là Bê-tên; còn nguyên khi trước tên thành là Lu-xơ.

20 Gia-cốp bèn khấn vái rằng: Nếu Ðức Chúa Trời ở cùng tôi, gìn giữ tôi trong lúc đi đường, cho bánh ăn, áo mặc,

21 và nếu tôi trở về bình an đến nhà cha tôi, thì Ðức Giê-hô-va sẽ là Ðức Chúa Trời tôi.

22 Hòn đá đã dùng làm trụ đây sẽ là đền Ðức Chúa Trời, Và tôi sẽ nộp lại cho Ngài một phần mười mọi của cải mà Ngài sẽ cho tôi.

   

From Swedenborg's Works

 

Arcana Coelestia #3721

Study this Passage

  
/ 10837  
  

3721. And this is the gate of heaven. That this signifies the ultimate wherein order closes, through which ultimate there is apparently as it were an entrance from nature, is evident from the signification of “gate” as being that through which there is going out and coming in. That this signifies the ultimate in which order closes, is because the natural which is represented by Jacob is treated of. (What is meant by “gate,” is evident from what was said and shown above, n. 2851, 3187; and that the natural is the ultimate of order is evident from what has been adduced, n. 775, 2181, 2987-3002, 3020, 3147, 3167, 3483, 3489, 3513, 3570, 3576, 3671.) That through this ultimate there is apparently as it were an entrance from nature, is because it is the natural mind in man through which the things of heaven (that is, of the Lord) flow and descend into nature; and through the same mind the things of nature ascend (n. 3702); but that the entrance is only apparently from nature through the natural mind into things interior, may be seen from what has been frequently stated and shown above.

[2] It appears to man that the objects of the world enter through his bodily or external senses, and affect the interiors; and thus that there is an entrance from the ultimate of order into what is within; but that this is a mere appearance and fallacy is manifest from the general rule that posterior things cannot flow into prior; or what is the same, lower things into higher; or what is the same, exterior things into interior; or what is still the same, the things which are of the world and of nature into those which are of heaven and of spirit; for the former are of a grosser nature, and the latter of a purer one; and those grosser things which are of the external or natural man come forth and subsist from those which are of the internal or rational man; and they cannot affect the purer things, but are affected by the purer things. How the case is with this influx, inasmuch as the very appearance and fallacy persuade altogether contrary to it, will of the Lord’s Divine mercy be told hereafter when treating on the subject of influx. From this then it is said that through the ultimate in which order closes, there is apparently as it were an entrance from nature.

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Foundation for the permission to use this translation.