Ban giám khảo 17



1 Trong núi Ép-ra-im, có một người nam tên là Mi-ca.

2 Người nói cùng mẹ mình rằng: Mười một trăm miếng bạc người ta ăn cắp của mẹ, mà mẹ đã rủa sả trước mặt con, và buông những lời trù ẻo chính tai con đã nghe, nầy bạc đó hiện ở trong tay con, ấy là con đã lấy. Mẹ người đáp rằng: Nguyện Ðức Giê-hô-va ban phước cho con!

3 Mi-ca trả lại cho mẹ mình mười một trăm miếng bạc ấy. Mẹ nói cùng người rằng: Tôi biệt bạc nầy riêng ra cho Ðức Giê-hô-va, để làm cho con trai tôi một cái tượng chạm luôn với cái chơn bằng gang. Vậy mẹ trả bạc lại cho con bây giờ.

4 Song Mi-ca lại trả bạc cho mẹ mình; mẹ lấy hai trăm miếng trao cho thợ đúc, làm một tượng chạm luôn với cái chơn bằng gang, để trong nhà Mi-ca.

5 Như vậy, nhà Mi-ca trở nên một cái miếu thờ thần. Người cũng làm một cái ê-phót, và những thê-ra-phim, rồi lập một con trai mình làm thầy tế lễ.

6 Trong lúc đó, không có vua nơi Y-sơ-ra-ên, mọi người cứ làm theo ý mình tưởng là phải.

7 Bấy giờ, ở Bết-lê-hem tại xứ Giu-đa, về nhà Giu-đa, có một gã trai trẻ là người Lê-vi, kiều ngụ trong thành ấy.

8 Người đó bỏ thành Bết-lê-hem tại xứ Giu-đa, đặng đi kiếm nơi nào kiều ngụ được. Ðương đi đàng, người tới núi Ép-ra-im, qua nhà Mi-ca.

9 Mi-ca hỏi rằng: Ngươi ở đâu đến? Người Lê-vi đáp: Tôi ở Bết-lê-hem trong xứ Giu-đa đến, toan đi tới nơi nào tôi kiều ngụ được.

10 Mi-ca nói: Hãy ở đây với ta, làm cha và thầy tế lễ cho ta, ta sẽ cấp cho ngươi mỗi năm mười miếng bạc, một bộ áo xống, và những vật cần nuôi mình. Người Lê-vi bèn vào,

11 bằng lòng ở cùng Mi-ca, và Mi-ca coi người trẻ ấy như một con trai của mình.

12 Mi-ca lập người Lê-vi làm thầy tế lễ cho mình, và người ở trong nhà Mi-ca.

13 Mi-ca nói: Bây giờ ta biết rằng Ðức Giê-hô-va sẽ làm ơn cho ta, bởi vì ta có người Lê-vi làm thầy tế lễ.

Exploring the Meaning of Ban giám khảo 17      

Por Rev. Julian Duckworth

The Story of Micah’s Idols

In this chapter, the story moves from the various judges of Israel to an anecdote that illustrates the overall worsening spiritual situation in the land. The people turn from the Lord and do more and more wrong among themselves. The last verse of the book of Judges is very telling, “In those days there was no king in Israel; everyone did what was right in their own eyes.” The same words come in the present chapter, in Judges 17:6.

In this story, a man named Micah (not to be confused with the prophet Micah) took a lot of silver money from his mother. He confesses that he did this, and returns the money to her. She says, “May you be blessed by the Lord, my son!” She finds a silversmith to melt down the silver money to make an idol which gets set up in their house. One of Micah’s sons is then appointed as the priest to serve this idol.

The spiritual meaning of this is that an idol of any kind is a falsifying of our own worship and sense of the Lord. An idol is a ‘thing’ in a ‘place’, vested with power, whereas our worship and sense of the Lord is that he is fully everywhere and in everything. (Arcana Caelestia 3479, 3732) The essence of idolatry is that it emphasises external forms with no attention to the place and purpose of internal forms and realities. Our ‘idols’ can be whatever we love or desire or feel is important to us, over and above the Lord.

The story then shifts to a wandering Levite, a priest of Israel, who came from Bethlehem in Judah, and is looking for any place to stay. Israel had appointed six cities for Levites to live in, but this Levite is a wanderer. He eventually meets Micah, who takes him into his house and makes him a paid priest. Micah feels important because of this development.

This part of the story depicts the decline of Israel from its worship of the Lord to a state of allowing anything to be done if it seems right in someone’s eyes. The Levite is a trained priest, trained in the law of Moses, someone who should know the commandments of the Lord and also their prohibitions. This Levite is ‘looking for a place to go to’ which describes his apparent falling away from true priesthood. (See the description in Apocalypse Explained 444, about the Levites, and in Doctrine of Life 39 about priests.)

As well as indicating the extent of the spiritual fall of Israel into idolatry and wrong practices, this chapter representatively describes our own scope for moving away from a genuine worship of the Lord into a worship of ourselves and of the world, and the change that comes within us in doing this. It often changes very gradually and inexorably so that it is imperceptible even to ourselves. This is a danger, and the reason for our self-examination and vigilant care.

The name Micah means, “Who is like Jehovah God?” which is an ironical name for someone who turns away from God to substitute an idol made from silver money, in a completely false worship. In genuine repentance, we may ask, “Who is like Jehovah God?” implying that no one is like God, including ourselves, because we are all involved in wrong feelings, thinking and actions, and we know our need of and dependence on the Lord. (Apocalypse Revealed 531)

It is important to note the mother’s first words, “May you be blessed by the Lord, my son!” saying this for his confession and return of the money. She begins her part in the story with the truest of statements, i.e. that the Lord wants to bless us, even while she may just be glad to have all her money back.

“Silver” in the Word can mean truths, truths of faith and truth of good, but in an opposite sense, when used dishonestly, it means falsities. (Arcana Caelestia 1551)

    Estudia el significado interno