Bible

 

Giê-rê-mi 25

Studie

   

1 Nầy là lời phán cùng Giê-rê-mi về cả dân Giu-đa, trong năm thứ tư đời Giê-hô-gia-kim, con trai Giô-si-a, vua của Giu-đa; ấy là năm thứ nhứt đời Nê-bu-cát-nết-sa, vua nước Ba-by-lôn.

2 Ðấng tiên tri Giê-rê-mi rao truyền những lời nầy trước mặt dân Giu-đa và hết thảy dân cư Giê-ru-sa-lem rằng:

3 Từ năm thứ mười ba đời Giô-si-a, con trai A-môn, vua của Giu-đa, cho đến ngày nay có hai nươi ba năm, lời của Ðức Giê-hô-va phán cùng tôi. Từ lúc đó, tôi dậy sớm nói cùng các ngươi; nhưng các ngươi chẳng khứng nghe tôi.

4 Ðức Giê-hô-va đã sai các đầy tớ Ngài, là các tiên tri, đến cùng các ngươi, dậy sớm mà sai đến, nhưng các ngươi không nghe lời, không để tai mà nghe.

5 Các đấng ấy nói rằng: Mỗi người trong các ngươi hãy từ đường dữ mình trở lại; hãy bỏ điều ác của việc làm mình, và ở trong đất mà Ðức Giê-hô-va đã ban cho các ngươi và tổ phụ các ngươi từ xưa cho đến đời đời.

6 Chớ theo các thần khác đặng hầu việc và thờ lạy, chớ lấy việc tay mình làm ra mà chọc giận ta nữa, thì ta sẽ không làm hại chi các ngươi.

7 Ðức Giê-hô-va phán: Nhưng các ngươi chẳng nghe ta, mà lấy việc làm của tay mình chọc giận ta, và chuốc lấy tai hại cho mình.

8 Vậy nên, Ðức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Vì các ngươi đã chẳng nghe lời ta,

9 nầy, ta sẽ sai đòi mọi họ hàng phương bắc cùng đầy tớ ta là Nê-bu-các-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đến nghịch cùng đất nầy, nghịch cùng dân cư nó, và các nước ở chung quanh. Ta sẽ diệt hết chúng nó, làm chúng nó nên sự gở lạ, chê cười, và hoang vu đời đời. Ðức Giê-hô-va phán vậy.

10 Vả, ta sẽ làm cho trong vòng chúng nó hết tiếng reo vui và kêu-mừng, hết tiếng của rể mới và dâu mới, hết tiếng ầm ầm của cối xay và ánh sáng của đèn.

11 Cả đất nầy sẽ trở nên hoang vu gở lạ, các nước nầy sẽ phục sự vua Ba-by-lôn trong bảy mươi năm.

12 Ðức Giê-hô-va phán: Khi bảy mươi năm ấy sẽ mãn, ta sẽ phạt vua Ba-by-lôn và dân người, vì cớ tội ác chúng nó. Ta sẽ phạt xứ người Canh-đê và biến thành một nơi hoang vu đời đời.

13 Phàm lời ta đã phán nghịch cùng đất ấy, tức lời chép trong sách nầy, là lời Giê-rê-mi đã nói tiên tri nghịch cùng muôn nước, thì sẽ xảy đến cho đất ấy.

14 Vả, sẽ có nhiều nước và vua lớn bắt chính người Canh-đê làm tôi mọi, và ta sẽ báo chúng nó theo việc làm của chúng, và theo việc bởi tay chúng làm ra.

15 Giê-hô-va Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên có phán cùng tôi như vầy: Hãy lấy chén rượu của sự giận khỏi tay ta, khá cho các dân mà ta sai ngươi đến đều uống lấy.

16 Chúng nó sẽ uống, sẽ đi xiêu tó, và điên cuồng, vì cớ gươm dao mà ta sẽ sai đến giữa chúng nó.

17 Vậy tôi lấy chén khỏi tay Ðức Giê-hô-va, và khiến cho mọi nước mà Ðức Giê-hô-va sai tôi đến đều uống lấy:

18 cho Giê-ru-sa-lem và cho các thành của Giu-đa, cho các vua các quan trưởng nó, làm cho chúng nó hoang vu, gở lạ, bị chê cười, chịu rủa sả như ngày nay;

19 cho Pha-ra-ôn, vua nước Ê-díp-tô, cho những đầy tớ người, cho các quan trưởng và dân sự người;

20 cho mọi dân lộn, cho mọi vua xứ Uùt-xơ, cho mọi vua xứ Phi-li-tin: tức vua của Ách-ca-lôn, của Ga-xa, của Éc-rôn, và những kẻ còn sống sót ở Ách-đốt;

21 cho Ê-đôm, cho Mô-áp, cho con cái Am-môn;

22 cho các vua Ty-rơ, cho mọi vua ở Si-đôn, và cho mọi vua ở cù lao ngoài biển;

23 cho Ðê-đan, cho Thê-ma, cho Bu-xơ, cho những kẻ cạo tóc chung quanh đầu;

24 cho mọi vua A-ra-bi, cho các vua của các nước thuộc về các giống lộn ở đồng vắng;

25 cho mọi vua của Xim-ri, cho mọi vua của Ê-lam, cho mọi vua của Mê-đi;

26 cho mờ tối vua phương bắc, ở gần hoặc ở xa, cho vua nầy cùng với vua kia; sau lại, cho mọi nước thế gian ở trên mặt đất. Vua của Sê-sác cũng sẽ uống chén sau các vua kia.

27 Ngươi khá bảo họ rằng: Ðức Giê-hô-va vạn quân, Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Hãy uống đi hãy say, mửa, ngã xuống, đừng dậy nữa, vì cớ gươm dao mà ta sẽ sai đến giữa các ngươi!

28 Nếu họ không khứng lấy chén ở tay ngươi đặng uống, thì ngươi khá bảo rằng: Ðức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Chắc các ngươi phải uống!

29 Vả, nầy, ấy là thành kia là thành được xưng bằng danh ta, mà ta bắt đầu xuống tai vạ; còn các ngươi, há khỏi hình phạt được cả sao? Không! các ngươi sẽ không khỏi hình phạt đâu; vì ta sẽ sai gươm dao đến trên mọi dân cư trên đất, Ðức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.

30 Cho nên ngươi khá lấy mọi lời nầy nói tiên tri nghịch cùng họ, và bảo rằng: Ðức Giê-hô-va quát tháo từ nơi cao; phát tiếng từ chỗ ở thánh Ngài; quát tháo to nghịch cùng chuồng chiên; trổi tiếng kêu như những kẻ đạp trái nho, nghịch cùng hết thảy dân cư trên đất.

31 Tiếng om sòm sẽ vang ra đến cùng đất; vì Ðức Giê-hô-va tranh cạnh cùng các nước, phán xét mọi xác thịt, phó những kẻ dữ cho gươm dao, Ðức Giê-hô-va phán vậy.

32 Ðức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Nầy, tai vạ sẽ từ một dân nầy qua một dân khác; một trận bão lớn dấy lên từ các nơi đầu cùng đất.

33 Thây của những kẻ mà Ðức Giê-hô-va đã giết trong ngày đó, sẽ đầy trên đất từ đầu nầy đến đầu kia; chẳng ai khóc, chẳng thâu liệm, chẳng chôn, sẽ làm phân trên mặt đất!

34 Hỡi những kẻ chăn, hãy than khóc, cất tiếng than van! Hỡi những kẻ dẫn bầy chiên, hãy lăn trong tro bụi! Vì ngày các ngươi bị giết, kỳ các ngươi bị tan lạc đã đến hạn; các ngươi sẽ ngã xuống như bình quí giá.

35 Kẻ chăn không bởi đâu trốn tránh, kẻ dẫn bầy chiên không bởi đâu thoát ra.

36 Kẻ chăn phát tiếng kêu, kẻ dẫn bầy chiên than khóc; vì Ðức Giê-hô-va phá hoang đồng cỏ họ,

37 và những chuồng chiên yên ổn đã bị bắt phải nín lặng bởi sự nóng giận của Ðức Giê-hô-va.

38 Ngài như sư tử đã ra khỏi chỗ kín mình. Ðất chúng nó đã trở nên gở lạ bởi sức mạnh rất hung đè nén, và cơn giận rất mãnh liệt.

   

Ze Swedenborgových děl

 

Arcana Coelestia # 4434

Prostudujte si tuto pasáž

  
/ 10837  
  

4434. 'And his soul clung to Dinah, [the daughter of Jacob]' means the inclination to be joined to it. This is clear from the meaning of 'the soul clinging' as an inclination. It is evident that an inclination to be joined is meant because things connected with conjugial love imply in the internal sense the joining together of truth and good, and of good and truth. The reason why things connected with conjugial love imply in the internal sense that spiritual joining together is that conjugial love has its origin in the marriage of truth and good and of good and truth, see 2618, 2727-2729, 2737, 2803, 3132. Consequently the adulteration of good is meant by an act of adultery, and the falsification of truth by an act of whoredom described in the Word, 2466, 2729, 2750, 3399. From these considerations it may be seen that all the details mentioned in this chapter concerning Shechem and Dinah mean nothing else in the internal sense than the joining of truth, represented by 'Shechem', to the affection for truth, represented by 'Dinah', so that the words 'his soul clung to Dinah' mean the inclination to be joined to this affection.

[2] Since the subject in the whole of this chapter is Shechem's love towards Dinah and how he sought to make her his wife, and since things connected with conjugial love mean spiritual joining together, let it now be established from the Word that marriages and things that have a connection with marriages do not imply anything else: In John,

Let us be glad and exult, and let us give glory to Him, for the time of the marriage of the Lamb has come, and His Wife has made herself ready. Blessed are those who have been called to the marriage supper of the Lamb. Revelation 19:7, 9.

In the same book,

I saw the holy city, the new Jerusalem, coming down from God out of heaven prepared as a bride adorned for her husband. One of the seven angels spoke to me, saying, Come, I will show you the bride, the wife of the Lamb. He carried me away in the spirit onto a great and high mountain and showed me the great city, the holy Jerusalem, coming down out of heaven from God. Revelation 21:2, 9-10.

It is quite evident that betrothal and marriage in these places mean nothing other than the joining of the Lord to the Church, which is effected by means of truth and good. For 'the holy city' and 'the new Jerusalem' mean nothing other than the Church - 'city' meaning the truth of the Church, see 402, 2268, 2449, 2451, 2712, 2943, 3216, and 'Jerusalem' the spiritual Church, 402, 2117, 3654.

[3] In Malachi,

Judah has acted faithlessly, and abomination has been committed in Israel and in Jerusalem, for Judah has profaned the holiness of Jehovah, for he loved and married the daughter of a foreign god. Jehovah was a witness between you and the wife of your youth, against whom you have acted faithlessly. Malachi 2:11, 14-15.

'Loving and marrying the daughter of a foreign god' means joining oneself to falsity instead of truth, which is 'the wife of one's youth'.

[4] In Ezekiel,

You took your sons and your daughters whom you had borne to Me, and sacrificed them so as to be devoured. Was the matter of your acts of whoredom a small one? You are your mother's daughter who loathes her husband and her sons, and you are the sister of your sisters who loathed their husbands and their sons. Ezekiel 16:20, 45.

This refers to the abominations of Jerusalem which, because they were the product of evils and falsities, are described in this chapter by means of the kind of things that are the direct opposite of marriages, that is to say, acts of adultery and of whoredom. 'The husbands' whom they loathed are goods, 'the sons' truths, and 'the daughters' the affections for these.

[5] In Isaiah,

Sing, O barren one that did not bear; resound with singing and cry out for joy, O one that has not been in travail, for the sons of her that is desolate will be more than the sons of her that is married. You will not remember any more the reproach of your widowhood, for your Maker is your Husband, 1 Jehovah Zebaoth is His name, and your Redeemer, the Holy One of Israel, the God of the whole earth He is called. For Jehovah has called you like a woman forsaken and grieved in spirit, and a wife of youth when she is put away, said your God. All your sons are taught by Jehovah, and much is the peace of your sons. Isaiah 54:1, 4-6, 13.

Since 'a marriage' means the joining together of truth and good and of good and truth, one may see what is meant by husband and wife, sons and daughters, widows, women who have been put away, and by bearing, giving birth, being desolate, and being barren; for all these expressions have some connection with marriage. The meaning in the spiritual sense of each of these expressions has been shown many times in the explanatory sections.

[6] In the same prophet,

For Zion's sake I will not keep silent, and for Jerusalem's sake I will not rest. You will no more be called Deserted, but your land will be named Married, for Jehovah will take His pleasure in you, and your land will be married. Forasmuch as a young man will marry a virgin, your sons will marry you; and there will be the joy of a bridegroom over a bride, your God will rejoice over you. Isaiah 62:1, 4-5.

Anyone unacquainted with the internal sense of the Word may suppose that such imagery in the Word is simply an employment of comparisons like many of those used in everyday speech, and that this is the reason why the Church is compared to a daughter, a virgin, and a wife, and so why matters of faith and charity are compared to things which have some connection with marriage. But in the Word everything is representative of that which is spiritual or celestial, and it is a real correspondence; for the Word has come down from heaven, and because it has come down from there it is in origin something Divinely celestial and spiritual, to which everything in the sense of the letter corresponds. Consequently things connected with the heavenly marriage, which is good and truth joined together, pass into those that correspond to them, and so into those which have some connection with marriages on earth.

[7] This also explains why the Lord likened the kingdom of heaven - that is, His kingdom in heaven and His kingdom on earth, which is the Church - to a certain king, who arranged a wedding for his son and invited many to it, Matthew 22:2 and following verses, and also to ten virgins who took lamps and went out to meet the bridegroom, Matthew 25:1 and following verses. The Lord also referred to those who belong to the Church as 'the sons of the wedding',

Jesus said, Can the sons of the wedding mourn as long as the bridegroom is with them? But the days will come when the bridegroom is taken away from them, and then they will fast. Matthew 9:15.

[8] For the same reasons the affection for good and the affection for truth are called 'the joy and gladness of a bridegroom and bride', for heavenly joy is the product of those affections and resides within them, as in Isaiah,

Your sons will marry you; and there will be the joy of a bridegroom over a bride, Jehovah your God will rejoice over you. Isaiah 62:5.

In Jeremiah,

The voice of joy and the voice of gladness, and the voice of the bridegroom and the voice of the bride, the voice of those that say, Give thanks 2 to Jehovah, for Jehovah is good. Jeremiah 33:11.

In the same prophet,

I will make to cease from the cities of Judah and from the streets of Jerusalem the voice of joy and the voice of gladness, the voice of the bridegroom and the voice of the bride, for the land will turn into a waste. Jeremiah 7:34; 16:9; 25:10.

And in John,

The light of a lamp will not shine in Babylon any more, and the voice of the bridegroom and of the bride will not be heard in it any more. Revelation 18:23.

[9] Since marriages on earth correspond through truly conjugial love to the heavenly marriage which is that of good and truth, the laws laid down in the Word concerning betrothals and marriages correspond completely to the spiritual laws of the heavenly marriage, such as the law that men were to marry one wife only, Mark 10:2-8; Luke 16:18; for in the case of the heavenly marriage the situation is that no good can be joined to any but its own truth, or truth to any but its own good. If joined to any truth other than its own, good could not possibly be held together but would be torn apart and so would perish. In the spiritual Church 'wife' (uxor) represents good and 'man' (vir) represents truth, but in the celestial Church 'husband' (maritus) represents good and 'wife' (uxor) truth. Furthermore - and this is an arcanum - they not only represent those things but also in actual fact correspond to them.

[10] The laws also concerning marriages which have been laid down in the Old Testament have in a similar way a correspondence with the laws of the heavenly marriage, such as those in Exodus 21:7-11; 22:15-16, 17; 34:16; Numbers 36:6; Deuteronomy 7:3-4; 22:28-29; and also the laws about the forbidden degrees of affinity, Leviticus 18:6-20. In the Lord's Divine mercy these will be dealt with individually in some other place. The fact that the degrees and laws of marriages have their origin in the laws of truth and good which belong to the heavenly marriage and with which they correlate is evident in Ezekiel,

The priests the Levites shall not take as wives for themselves a widow or a woman that has been put away, but virgins from the seed of the house of Israel; only a widow who is the widow of a priest may they take. Ezekiel 44:22.

This refers to the holy city, the new Jerusalem, and to the heavenly Canaan which clearly mean the Lord's kingdom and His Church. Consequently 'the Levites' do not mean Levites, nor do 'a widow and a woman who has been put away' mean a widow and one put away, but the kind of things they correspond to.

Poznámky pod čarou:

1. In both the Latin and the original Hebrew the words meaning Maker and Husband are plural at this point.

2. literally, Confess

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Society for the permission to use this translation.