Bible

 

Sáng thế 27

Studie

   

1 Bởi Y-sác đã già, mắt làng chẳng thấy được nữa, bèn gọi Ê-sau, con trưởng nam, mà rằng: Hỡi con! Ê-sau thưa rằng: Có con đây.

2 Người bèn nói rằng: Nầy, cha đã già rồi, chẳng biết ngày nào phải chết;

3 vậy bây giờ, cha xin con hãy lấy khí giới, ống tên và cung con, ra đồng săn thịt rừng cho cha,

4 dọn một món ngon tùy theo cha sở thích; rồi dâng lên cho cha ăn, đặng linh hồn cha chúc phước cho con trước khi chết.

5 Vả, đương khi Y-sác nói cùng Ê-sau con trai mình, thì ê-be-ca có nghe. Ê-sau bèn ra đồng săn thịt rừng đặng đem về cho cha.

6 ê-be-ca nói cùng Gia-cốp, con trai mình, rằng: Nầy, mẹ có nghe cha nói cùng Ê-sau, anh con, và dặn rằng:

7 Hãy đem thịt rừng về cho cha, dọn một món ngon cha ăn; đặng trước khi qua đời, cha sẽ chúc phước cho con trước mặt Ðức Giê-hô-va.

8 Vậy, con ơi! bây giờ, hãy nghe mẹ và làm theo lời mẹ biểu:

9 Hãy ra ngoài bầy, bắt hai con tốt, rồi mẹ sẽ dọn cho cha con một món ngon, tùy theo người sở thích;

10 con sẽ đem cho cha ăn, đặng người chúc phước con trước khi qua đời.

11 Gia-cốp thưa lại cùng mẹ rằng: Thưa mẹ, Ê-sau, anh con, có lông, còn con lại không.

12 Có lẽ cha sẽ rờ mình chăng, coi con như kẻ phỉnh gạt, thì con chắc lấy cho mình sự rủa sả, chớ chẳng phải sự chúc phước đâu.

13 Mẹ đáp rằng: Con ơi! xin sự rủa sả đó để cho mẹ chịu; hãy cứ nghe lời mẹ, ra bắt hai dê con.

14 Vậy, Gia-cốp đi bắt hai dê con, đem lại cho mẹ, làm món ngon, tùy theo cha sở thích.

15 Ðoạn ê-be-ca lấy quần áo tốt nhứt của Ê-sau, con trưởng nam, sẵn để trong nhà, mà mặc vào cho Gia-cốp, con út mình;

16 rồi người lấy da con bao hai tay và cổ, vì tay và cổ Gia-cốp không có lông.

17 ê-be-ca bèn để món ngon và bánh của mình đã dọn vào tay con út mình.

18 Gia-cốp bưng đến cha mình và nói rằng: Thưa cha! Y-sác đáp: Có cha đây; con là đứa nào đó?

19 Gia-cốp thưa: Tôi là Ê-sau, con trưởng nam của cha; con đã làm theo lời cha dặn biểu; xin cha dậy, ngồi ăn lấy thịt săn của con, đặng linh hồn cha sẽ chúc phước cho con.

20 Y-sác hỏi rằng: Sao con đi săn được mau thế? Thưa rằng: Ấy nhờ Giê-hô-va Ðức Chúa Trời của cha xui tôi gặp mau vậy.

21 Y-sác nói cùng Gia-cốp rằng: Hỡi con! hãy lại gần đặng cha rờ thử xem có phải là Ê-sau, con của cha chăng?

22 Gia-cốp bèn lại gần Y-sác; người rờ và nói rằng: Tiếng nói thì của Gia-cốp, còn hai tay lại của Ê-sau.

23 Người chẳng nhận biết đặng vì hai tay cũng có lông như của anh, là Ê-sau. Vậy Y-sác chúc phước cho.

24 Người lại hỏi rằng: Ấy con thật là Ê-sau, con trai ta, phải chăng? Gia-cốp thưa: Phải, con đây.

25 Y-sác bèn nói: Hãy dọn cho cha ăn lấy thịt săn của con, đặng linh hồn cha chúc phước cho con. Gia-cốp dọn cho người ăn, cũng có đem rượu cho người uống nữa.

26 ồi Y-sác cha người nói rằng: Hỡi con! hãy lại gần và hôn cha.

27 Gia-cốp bèn lại gần và hôn người. Y-sác đánh mùi thơm của áo con, liền chúc phước cho, và nói rằng: Nầy, mùi hương của con ta Khác nào mùi hương của cánh đồng mà Ðức Giê-hô-va đã ban phước cho.

28 Cầu xin Ðức Chúa Trời cho con sương móc trên trời xuống, Ðược màu mỡ của đất, và dư dật lúa mì cùng rượu.

29 Muôn dân phải phục con, Các nước phải quì lạy trước mặt con! Hãy được quyền chủ các anh em, Các con trai của mẹ con phải quì lạy trước mặt con! Ai rủa sả con sẽ bị rủa sả lại, Ai cầu phước cho con, sẽ được ban phước lại!

30 Vừa khi Y-sác chúc phước cho Gia-cốp xuống, và vừa khi Gia-cốp lùi ra khỏi nơi cha mình, thì Ê-sau, anh người, đi săn trở về.

31 Người cũng dọn một món ngon, dâng lên cho cha và thưa rằng: Xin dậy, ngồi ăn thịt săn của con trai cha, đặng linh hồn cha chúc phước cho con.

32 Y-sác, cha người, hỏi: Con là đứa nào? Thưa rằng: Tôi là Ê-sau, con trưởng nam của cha.

33 Y-sác lấy làm cảm động qua đỗi mà nói rằng: Vậy, còn đứa nào đã săn thịt rừng, và đã dâng lên cho cha đó? Trước khi con về, cha đã ăn hết rồi, và chúc phước cho nó; nó lại sẽ được ban phước vậy.

34 Vừa nghe dứt lời cha, thì Ê-sau la lên một tiếng rất lớn, và rất thảm thiết mà thưa cùng cha rằng: Cha ơi! xin hãy chúc phước cho con luôn nữa!

35 Nhưng Y-sác lại đáp: Em con đã dùng mưu kế đến cướp sự chúc phước của con rồi.

36 Ê-sau liền nói rằng: Có phải vì người ta gọi nó là Gia-cốp mà đó hai lần chiếm lấy vị tôi rồi chăng? Nó đã chiếm quyền trưởng nam tôi, và lại bây giờ còn chiếm sự phước lành của tôi nữa. Tiếp rằng: Cha chẳng có dành sự chúc phước chi cho tôi sao?

37 Y-sác đáp rằng: Nầy, cho đã lập nó lên làm chủ con, và đã cho các anh em làm tôi nó; và đã dự bị lúa mì và rượu cho nó. Vậy, cha sẽ làm chi cho con đây?

38 Ê-sau thưa rằng: Cha ơi! cha chỉ có sự chúc phước đó thôi sao? Hãy chúc phước cho con với, cha! ồi Ê-sau cất tiếng lên khóc.

39 Y-sác cha người, đáp rằng: Nầy, nơi con ở sẽ thiếu màu mỡ của đất, Cùng sương-móc trên trời sa xuống.

40 Con sẽ nhờ gươm mới được sống. Và làm tôi tớ cho em con. Song khi con lưu lạc rày đó mai đây, Sẽ bẻ cái ách của em trên cổ con vậy.

41 Ê-sau trở lòng ghét Gia-cốp vì cớ cha mình chúc phước cho người, bèn nói thầm trong lòng rằng: Ngày tang của cha đã hầu gần; vậy, ta sẽ giết Gia-cốp, em ta, đi.

42 Họ đem lời Ê-sau, con lớn, thuật lại cùng ê-be-ca, thì người sai gọi Gia-cốp, con út mình, mà nói rằng: Nầy, Ê-sau, anh con, toan giết con để báo thù.

43 Vậy, bây giờ, hỡi con, hãy nghe lời mẹ, đứng dậy, chạy trốn qua nhà La-ban, cậu con, tại Cha-ran,

44 và hãy ở cùng người ít lâu, cho đến lúc nào cơn giận của anh con qua hết.

45 Khi cơn giận anh con bỏ qua rồi, và nó quên việc con đã gây nên với nó, thì mẹ sẽ biểu con về. Có lẽ đâu mẹ phải chịu mất cả hai đứa trong một ngày ư?

46 ê-be-ca nói cùng Y-sác rằng: Tôi đã chán, không muốn sống nữa, vì cớ mấy con gái họ Hếch. Nếu Gia-cốp cưới một trong mấy con gái họ Hếch mà làm vợ, tức một người con gái trong xứ như các dân đó; thôi, tôi còn sống mà chi?

   

Ze Swedenborgových děl

 

Arcana Coelestia # 3527

Prostudujte si tuto pasáž

  
/ 10837  
  

3527. And I am a smooth man. That this signifies the quality of natural truth relatively, is evident from the representation of Jacob who is here speaking, as being the natural as to truth (see n. 3305); and from the signification of a “smooth man,” as being its quality, concerning which something shall now be said. Before it can be known what these things signify, it must be known what is meant by “hairy,” and what by “smooth.” The interiors in man present themselves in a kind of image in his exteriors, especially in his face and its expression; at the present day his inmosts are not seen there, but his interiors are in some measure seen there, unless from infancy he has learned to dissemble, for in this case he assumes to himself as it were another lower mind, and consequently induces on himself another countenance; for it is the lower mind that appears in the face. More than others, hypocrites have acquired this from actual life, thus from habit; and this the more in proportion as they are deceitful. With those who are not hypocrites, rational good appears in the face from a certain fire of life; and rational truth from the light of this fire. Man knows these things from a certain connate knowledge, without study; for it is the life of his spirit as to good and as to truth which thus manifests itself; and because man is a spirit clothed with a body, he has such knowledge from the perception of his spirit, thus from himself; and this is the reason why a man is sometimes affected with the countenance of another; although this is not from the countenance, but from the mind which thus shines forth. But the natural appears in the face in a more obscure fire of life, and a more obscure light of life; and the corporeal hardly appears at all except in the warmth and fairness of the complexion, and in the change of their states according to the affections.

[2] Because the interiors thus manifest themselves in especial in the face, as in an image, the most ancient people who were celestial men and utterly ignorant of dissimulation, much more of hypocrisy and deceit, were able to see the minds of one another conspicuous in the face as in a form; and therefore by the “face” were signified the things of the will and of the understanding; that is, interior rational things as to good and truth (n. 358, 1999, 2434); and in fact interior things as to good by the blood and its redness; and interior things as to truths by the resultant form and its fairness; but interior natural things by the outgrowths thence, such as the hairs and the scales of the skin, namely, the things from the natural as to good by the hairs, and the things from the natural as to truth by the scales. Consequently they who were in natural good were called “hairy men,” but they who were in natural truth, “smooth men.” From these considerations it may be seen what is signified in the internal sense by the words, “Esau my brother is a hairy man, and I am a smooth man,” namely, the quality relatively to one another of natural good and natural truth. From all this it is evident what Esau represents, namely, the good of the natural, for he was called “Esau” from being hairy (Genesis 25:25), and “Edom” from being ruddy (Genesis 25:30). Mount Seir, where he dwelt, has the same meaning, namely, what is hairy; and because it had this meaning there was a mountain by which they went up to Seir that was called the bare or smooth mountain (Josh. 11:17; 12:7); which was also representative of truth ascending to good.

[3] That “hairy” is predicated of good, and thence of truth, and also in the opposite sense of evil, and thence of falsity, was shown above (n. 3301); but that “smooth” is predicated of truth, and in the opposite sense of falsity, is evident also from the following passages in the Word.

In Isaiah:

Ye that inflame yourselves with gods under every green tree; in the smooth things of the valley is thy portion (Isaiah 57:5-6

where “inflaming” is predicated of evil; and the “smooth things of the valley,” of falsity. Again:

The workman strengthens the smelter, him that smoothes with the hammer along with the beating on the anvil, 1 saying to the joint, It is good (Isaiah 41:7); where the “workman strengthening the smelter” is predicated of evil; and “smoothing with the hammer,” of falsity.

In David:

They make thy mouth smooth as butter; when his heart approacheth his words are softer than oil (Psalms 55:21); where a “smooth or flattering mouth” is predicated of falsity; and the “heart and its soft things,” of evil. Again:

Their throat is an open sepulcher, they speak smooth things with their tongue (Psalms 5:9);

“the throat an open sepulcher” is predicated of evil; “the tongue speaking smooth things,” of falsity.

In Luke:

Every valley shall be filled up; and every mountain and hill shall be brought low; and the crooked shall become straight, and the rough places level ways (Luke 3:5); where “valley” denotes what is lowly (n. 1723, 3417); “mountain and hill,” what is lifted up (n. 1691); “the crooked become straight,” the evil of ignorance turned into good, for “length” and what belongs thereto are predicated of good (n. 1613); the “rough places made level ways,” the falsities of ignorance turned into truths. (That “way” is predicated of truth, see n. 627, 2333.)

Poznámky pod čarou:

1. This translation of Isaiah 41:7 is made on the basis of Swedenborg’s translation in the Latin text, this being the only time he quotes the passage; but the verse is evidently susceptible of other renderings.

  
/ 10837  
  

Thanks to the Swedenborg Foundation for the permission to use this translation.