Bible

 

Ezekiel 37

Studie

   

1 Tay của Ðức Giê-hô-va đặt trên ta; Ngài dắt ta ra trong Thần Ðức Giê-hô-va, và đặt ta giữa trũng; nó đầy những hài cốt.

2 Ðoạn Ngài khiến ta đi vòng quanh những hài cốt ấy; nầy, có nhiều lắm trên đồng trũng đó, và đều là khô lắm.

3 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, những hài cốt nầy có thể sống chăng? Ta thưa rằng: Lạy Chúa Giê-hô-va, chính Chúa biết điều đó!

4 Ngài bèn phán cùng ta rằng: Hãy nói tiên tri về hài cốt ấy, và bảo chúng nó rằng: Hỡi hài cốt khô, khá nghe lời Ðức Giê-hô-va.

5 Chúa Giê-hô-va phán cùng những hài cốt ấy rằng: Nầy, ta sẽ phú hơi thở vào trong các ngươi, và các ngươi sẽ sống.

6 Ta sẽ đặt gân vào trong các ngươi, sẽ khiến thịt mọc lên trên các ngươi, và che các ngươi bằng da. Ta sẽ phú hơi thở trong các ngươi, và các ngươi sẽ sống; rồi các ngươi sẽ biết ta là Ðức Giê-hô-va.

7 Vậy ta nói tiên tri như Ngài đã phán dặn ta; ta đương nói tiên tri, thì có tiếng, và nầy, có động đất: những xương nhóm lại hiệp với nhau.

8 Ta nhìn xem, thấy những gân và thịt sanh ra trên những xương ấy; có da bọc lấy, nhưng không có hơi thở ở trong.

9 Bấy giờ Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, hãy nói tiên tri cùng gió; hãy nói tiên tri và bảo gió rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi hơi thở, khá đến từ gió bốn phương, thở trên những người bị giết, hầu cho chúng nó sống.

10 Vậy ta nói tiên tri như Ngài đã phán dặn ta, và hơi thở vào trong chúng nó; chúng nó sống, và đứng dậy trên chơn mình, hiệp lại thành một đội quân rất lớn.

11 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi con người, những hài cốt nầy, ấy là cả nhà Y-sơ-ra-ên. Nầy, chúng nó nói rằng: Xương chúng ta đã khô, lòng trông cậy chúng ta đã mất, chúng ta đã tuyệt diệt cả!

12 Vậy, hãy nói tiên tri, và bảo chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi dân ta, nầy, ta sẽ mở mồ mả các ngươi, làm cho các ngươi lại lên khỏi mồ mả, và ta sẽ đem các ngươi về trong đất của Y-sơ-ra-ên.

13 Hỡi dân ta, các ngươi sẽ biết ta là Ðức Giê-hô-va, khi ta đã mở mồ mả các ngươi, và làm cho chúng nó lại lên khỏi mồ mả.

14 Ta sẽ đặt Thần ta trong các ngươi, và các ngươi sẽ sống. Ta sẽ lập các ngươi trong đất riêng của các ngươi; rồi các ngươi sẽ biết rằng ta, Ðức Giê-hô-va, sau khi hứa lời ấy thì đã làm thành, Ðức Giê-hô-va phán vậy.

15 Lại có lời Ðức Giê-hô-va phán cùng ta rằng:

16 Hỡi con người, hãy lấy một cây gậyviết ở trên rằng: Cho Giu-đa, và cho con cái Y-sơ-ra-ên là bạn người. Hãy lấy một cây gậy khác và viết ở trên rằng: Cho Giô-sép, ấy là cây gậy của Ép-ra-im, và của cả nhà Y-sơ-ra-ên là bạn người.

17 Hãy để gậy nầy với gậy kia hiệp làm một, đặng làm thành một cây trong tay ngươi.

18 Khi các con cái dân ngươi sẽ hỏi ngươi mà rằng: Vậy xin cắt nghĩa cho chúng tôi điều đó là gì:

19 thì ngươi khá trả lời rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ lấy gậy của Giô-sép và của các chi phái Y-sơ-ra-ên là bạn người, là gậy ở trong tay Ép-ra-im. Ta sẽ hiệp lại với gậy của Giu-đa đặng làm nên chỉ một gậy mà thôi, và hai cái sẽ cùng hiệp làm một trong tay ta.

20 Ngươi khá cầm những gậy mà ngươi đã viết chữ ở trên, hiệp lại trong tay ngươi cho chúng nó thấy,

21 nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ kéo con cái Y-sơ-ra-ên ra khỏi giữa các nước mà trong các nước ấy chúng nó đã đi. Ta sẽ nhóm chúng nó lại từ bốn phương, và đem chúng nó về trong đất riêng của chúng nó.

22 Ta sẽ hiệp chúng nó lại làm chỉ một dân tộc trong đất ấy, ở trên núi của Y-sơ-ra-ên. Chỉ một vua sẽ cai trị chúng nó hết thảy. Chúng nó sẽ không thành ra hai dân tộc, và không chia ra hai nước nữa.

23 Chúng nó sẽ không tự làm ô uế nữa bởi thần tượng chúng nó, hoặc bởi những vật đáng ghét, hoặc bởi mọi sự phạm tội của mình. Ta sẽ giải cứu chúng nó khỏi mọi nơi ở mà chúng nó đã phạm tội. Ta sẽ làm sạch chúng nó, vậy thì chúng nó sẽ làm dân ta, ta sẽ làm Ðức Chúa Trời chúng nó.

24 Tôi tớ ta là Ða-vít sẽ làm vua trên chúng nó. Hết thảy chúng nó sẽ có chỉ một kẻ chăn; chúng nó sẽ bước theo các mạng lịnh của ta; chúng nó sẽ gìn giữ các luật lệ của ta và làm theo.

25 Chúng nó sẽ ở đất mà ta đã ban cho tôi tớ ta là Gia-cốp, và là đất tổ phụ con người đã ở. Chúng nó, con cái chúng nó, và con cái của con cái chúng nó sẽ ở đó cho đến đời đời; tôi tớ ta là Ða-vít sẽ làm vua chúng nó mãi mãi.

26 Vả, ta sẽ lập với chúng nó một giao ước hòa bình; ấy sẽ là một giao ước đời đời giữa chúng nó với ta. Ta sẽ lập chúng nó và làm cho đông đúc. Ta sẽ đặt nơi thánh ta giữa chúng nó đời đời.

27 Ðền tạm ta sẽ ở giữa chúng nó; ta sẽ làm Ðức Chúa Trời chúng nó, chúng nó sẽ làm dân ta.

28 Bấy giờ các nước sẽ biết ta, là Ðức Giê-hô-va, biệt Y-sơ-ra-ên ra thánh, vì nơi thánh ta sẽ ở giữa chúng nó đời đời.

   

Ze Swedenborgových děl

 

Apocalypse Explained # 946

Prostudujte si tuto pasáž

  
/ 1232  
  

946. For Thy judgments have been made manifest, signifies that Divine truths have been revealed to them. This is evident from the signification of "judgments," as being Divine truths (of which presently); also from the signification of "made manifest," as being to be revealed. That Divine truths are revealed at the end of the church, and that they have been revealed, will be shown in what follows in this chapter, because this is there treated of. "Judgments" signify Divine truths because the laws of government in the Lord's spiritual kingdom are called "judgments;" while the laws of government in His celestial kingdom are called "justice." For the laws of government in the Lord's spiritual kingdom are laws from the Divine truth; while the laws of government in the Lord's celestial kingdom are laws from the Divine good. This is why "judgment" and "justice" are mentioned in the Word, in the following passages. In Isaiah:

Of peace there shall be no end upon the throne of David, to establish it, and to uphold it in judgment and in justice from henceforth and to eternity (Isaiah 9:7).

This is said of the Lord and His kingdom. His spiritual kingdom is signified by "the throne of David;" and because this kingdom is in Divine truths from Divine good it is said, "in judgment and in justice."

In Jeremiah:

I will raise unto David a righteous Branch, and He shall reign King, and He shall act intelligently, and shall do judgment and justice (Jeremiah 23:5).

This, too, is said of the Lord, and of His spiritual kingdom. And as this kingdom is in Divine truths from Divine good it is said, "He shall reign king, and shall act intelligently, and He shall do judgment and justice." The Lord is called "King," from Divine truth; and as Divine truth is also Divine intelligence it is said that "He shall act intelligently." And as the Divine truth is from the Divine good it is said that "He shall do judgment and justice."

[2] In Isaiah:

Jehovah is exalted, for He dwelleth on high, He hath filled Zion with judgment and justice (Isaiah 33:5).

"Zion" means heaven and the church, where the Lord reigns by the Divine truth; and as all the Divine truth is from the Divine good it is said, "He hath filled Zion with judgment and justice."

In Jeremiah:

I Jehovah doing judgment and justice in the earth; for in these things I am well pleased (Jeremiah 9:24).

Here, too, "judgment and justice" signify the Divine truth from the Divine good.

In Isaiah:

They ask of me the judgments of justice, they long for an approach unto God (5 Isaiah 58:2).

The "judgments of justice" are Divine truths from the Divine good, as are "judgment and justice;" for the spiritual sense conjoins things that the sense of the letter separates.

In Hosea:

I will betroth thee unto Me forever; and I will betroth thee unto Me in justice and in judgment and in mercy and in truth (Hosea 2:19, 20).

This treats of the Lord's celestial kingdom, which consists of those who are in love to the Lord; and as the Lord's conjunction with such is comparatively like the conjunction of a husband with a wife, for so does the good of love conjoin, it is said, "I will betroth thee unto Me in justice and in judgment," "justice" being put here in the first place, and "judgment" in the second, because those who are in the good of love to the Lord are also in truths; for they see truths from good. As "justice" is predicated of good, and "judgment" of truth, it is also said, "in mercy and in truth," "mercy" belonging to good, because it is of love.

[3] In David:

Jehovah is in the heavens. Thy justice is like the mountains of God, and Thy judgments are like the great deep (Psalms 36:5-6).

"Justice" is predicated of the Divine good, and is therefore compared to "the mountains of God;" for "mountains of God" signify the goods of love (See above, n. 405, 510, 850); and "judgments" are predicated of Divine truths, and are therefore compared to "the great deep;" for "the great deep" signifies the Divine truth. From this it can now be seen that "judgments" signify Divine truths.

[4] In many passages in the Word, "judgments," "commandments," and "statutes" are mentioned; and "judgments" there signify civil laws, "commandments" the laws of spiritual life, and "statutes" the laws of worship. That "judgments" signify civil laws, is evident from Exodus (21, 22, 23), where the things commanded are called "judgments" because according to them the judges gave judgments in the gates of the city; nevertheless they signify Divine truths, such as are in the Lord's spiritual kingdom in the heavens, for they contain these in the spiritual sense; as can be (Arcana Coelestia 8971-9103) seen (Arcana Coelestia 9124-9231) from (Arcana Coelestia 9247-9348) the explanation of them in the Arcana Coelestia 8971-9103, 9124-9231, 9247-9348). That the laws given to the sons of Israel were called "judgments, "commandments," and "statutes," can be seen from the following passages.

In Moses:

I will speak unto thee all the commandments, the statutes, and the judgments, which thou shalt teach them, that they may do them (Deuteronomy 5:31).

In the same:

These are the commandments, the statutes, and the judgments, which Jehovah your God commanded to teach you (Deuteronomy 6:1).

In the same:

Therefore thou shalt keep the commandments, the statutes, and the judgments, which I command thee this day, to do them (Deuteronomy 7:11).

In David:

If his sons forsake My law and walk not in My judgments, if they profane My statutes and keep not My commandments, then will I visit their transgression with the rod (Psalms 89:30-32).

So in many other places, as Leviticus 18:5; 19:37; 20:22; 25:18; 26:15; Deuteronomy 4:1; 5:1, 6, 7; 17:19; 26:17; Ezekiel 5:6, 7; 11:12, 20; 18:9; 20:11, 13, 25; 37:24. In these passages "commandments" mean the laws of life, especially those contained in the Decalogue, which are therefore called the Ten Commandments; while "statutes" mean the laws of worship which related especially to sacrifices and holy ministrations; and "judgments" mean civil laws; and as these laws were representative of spiritual laws, they signify such Divine truths as are in the Lord's spiritual kingdom in the heavens.

[5] It follows from this that when man shuns and turns away from evils as sins and is raised up into heaven by the Lord, he is no longer in what is his own (proprium), but in the Lord, and thus he thinks and wills goods. Again, since man acts as he thinks and wills, for every act of man proceeds from the thought of his will, it follows that when he shuns and turns away from evils, he does goods from the Lord and not from self; and this is why shunning evils is doing goods. The goods that a man then does are meant by good works; and good works in their whole complex are meant by charity. Man cannot be reformed unless he thinks, wills, and does as if from himself, since that which is done as if by the man himself is conjoined to him and remains with him, while that which is not done by the man as if from himself, not being received in any life of sense, flows through like ether; and this is why the Lord wills that man should not only shun and turn away from evils as if of himself, but should also think, will, and do as if of himself, and yet acknowledge in heart, that all these things are from the Lord. This he must acknowledge because it is the truth.

  
/ 1232  
  

Thanks to the Swedenborg Foundation for their permission to use this translation.